Monday, June 20, 2005

"Xin Tổng thống Hoa Kỳ lưu ý đến tiếng kêu than của những người bị áp bức, thay vì lắng nghe kẻ áp bức !" Ông Võ Văn Ái viết thư yêu cầu Tổng thống George W. Bush can thiệp cho nhân quyền, dân chủ và tự do tôn giáo tại Việt Nam2005-06-17 UBBQLNVN
Nhân chuyến công du Hoa Kỳ của Thủ tướng Phan Văn Khải, ông Võ Văn Ái Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam và Cơ sở Quê Mẹ : Hành động cho Dân chủ Việt Nam, kiêm Phát ngôn nhân Viện Hóa Ðạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, viết thư cho Tổng thống Hoa Kỳ, George W. Bush, yêu cầu Tổng thống gây áp lực cho tiến trình tự do tôn giáo, nhân quyền và dân chủ Việt Nam khi gặp Thủ tướng Hà Nội vào ngày thứ ba 21.6.2005. Ngoài ra, ông Ái cũng yêu sách trả tự do cho tất cả tù nhân tôn giáo và chính trị, phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất và khởi sự tiến trình dân chủ hóa thực sự cho đất nước Việt Nam. Xin xem toàn văn bức thư Anh ngữ dịch ra tiếng Việt đăng tải dưới đây.Ông Võ Văn Ái cũng được Quốc hội Hoa Kỳ mời sang điều trần về tình trạng nhân quyền và Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất cùng các Giáo phái Phật giáo liên hệ trước Ủy ban Ðối ngoại Hạ viện tại thủ đô Hoa Thịnh Ðốn vào hôm 20.6.2005, một ngày trước khi Tổng thống Hoa Kỳ tiếp ông Phan Văn Khải. Cuộc Ðiều trần bắt đầu lúc 14 giờ ngày 20.6.2005 tại Phòng 2172 trong tòa Rayburn House Office Building
.

Wednesday, May 04, 2005

No. 0310 NEW (Hạt Cát dịch)Lễ động thổ xây dựng trung tâm Phật học lớn nhất nước MỹArticle Last Updated: 05/04/2005 09:09:25 AMFROM STAFF REPORTSBERKELEY — Trung tâm Phật học lớn nhất nước Mỹ sẽ được xây dựng tại Berkeley, California, một thành viên Giáo hội Phật Giáo Hoa Kỳ San-Francisco và Kiến Trúc Sư Hayashida thuộc công ty kiến trúc Emeryville nói như trên. Một buổi lễ động thổ xây dựng Trung Tâm Tịnh Ðộ Chân Tông 10 triệu Mỹ Kim sẽ được tổ chức vào ngày thứ Sáu tại lô đất của trung tâm ở số 2140 Durant Ave., Berkeley.Tu sĩ Koshin Ogui sẽ chủ tọa buổi lễ gồm có các nghi thức Phật Giáo và diễn văn chúc mừng của Chủ Tịch Giáo Hội Phật Giáo Hoa Kỳ vùng San Francisco Douglas Iwamoto và Thị Trưởng thành phố Berkeley Tom Bates. Các viên chức khác của thành phố cũng sẽ tham dự buổi lễ.Trung Tâm Tịnh Ðộ Chân Tông 37 ngàn square –foot sẽ kết hợp với một cơ sở 22 ngàn square –foot trước kia vốn là trung tâm mua bán xe hơi Buick do ông Charles Howard, chủ nhân trường đua ngựa Seabiscuit nổi tiếng, xây vào năm 1930, mà hồi năm 1980, cựu minh tinh Reggie Jackson thuộc ngành bóng đá Oakland đã điều hành trung tâm tại địa điểm này.Ðồ án này sẽ được Kiến Trúc Sư Hayashida của Công Ty Kiến Trúc Emeryville thiết kế.Hạt Cát dịchBuddhist center to break groundCeremony for the new Berkeley complex, the largest of its kind in the country, will be held FridayFROM STAFF REPORTSArticle Last Updated: 05/04/2005 09:09:25 AMBERKELEY — The country's largest center for Buddhist learning is being built in Berkeley, say officials from the San Francisco-based Buddhist Church of America and Hayashida Architects of Emeryville.A ground-breaking ceremony for the $10-million Jodo Shinshu Center will be held Friday at the future home of the center, 2140 Durant Ave., Berkeley.Bishop Koshin Ogui will lead the private ceremony, that includes a Buddhist service and congratulatory speeches from Buddhist Church of America President Douglas Iwamoto and Berkeley Mayor Tom Bates. Other city officials also will attend.The 37,000-square-foot Jodo Shinshu Center will incorporate an existing 22,000-square-foot art deco building that Charles Howard, owner of the famous race horse Seabiscuit, built for his Buick dealership in the 1930s.In the 1980s, former Oakland A's baseball star Reggie Jackson operated an auto dealership at the location.The project was designed by Hayashida Architects of Emeryville. Architectshttp://feeds.bignewsnetwork.com/redir.php?jid=34c8f1c2eac295d1&cat=f97ff7b11934dbb6
posted by www.truyenthong.org at 9:15 AM 0 comments
No. 0309PM to act as presenter for Visakabucha celebrationsLast Update : 2005-05-04 / 12:12:28 (GMT+7:00)BANGKOK, May 4 (TNA) – Prime Minister Thaksin Shinawatra is to demonstrate his Buddhist credentials when he leads the nation in religious worship to mark this year’s Visakabucha Day on 22 May.With Thailand hosting this year’s celebrations on 22 May – the day commemorating the Buddha’s birth, enlightenment and death – a whole week of events has been scheduled to take place in Bangkok’s Sanam Luang from 16-22 May, under the slogan “Visakabucha – Day of World Peace’.Yesterday the prime minister, who was visited before the cabinet's weekly meeting by an unlikely delegation of religious campaigners which included a former Miss Thailand, pop stars and one of the nation’s most famous nuns, confirmed that he would act as presenter for the main events on 22 May.In part the celebrations will be in honour of His Majesty the King’s 80th birthday, due to fall in 2007.Joining the prime minister will be two mascots – a white one to symbolize goodness and a black one to symbolize wrongdoing.Buddhists across the nation will be encouraged to pray for their own personal goodness, as well as to send prayers on pre-prepared postcards to the Prime Minister’s Office to mark His Majesty the King’s birthday.Also being promoted this year as symbols of Visakabucha Day are lotus flowers, the profits from the sale of which will go towards the organization of the day’s events. (TNA)--E006http://feeds.bignewsnetwork.com/redir.php?jid=361c3dd16a23b25b&cat=f97ff7b11934dbb6
posted by www.truyenthong.org at
9:10 AM 0 comments
Tuesday, May 03, 2005
No. 0308 NEW (Minh Hạnh dịch)Bức tranh tuyệt đẹp, đừng để bị vướng mắcBy Betsy Taylor, Associated Press, April 30, 2005Minh Hạnh dịch.Sau khi cẩn thận dùng hàng triệu hạt cát tạo thành một mẫu hi`nh đầy màu sắc rực rỡ, những vị Tăng sĩ Tây Tạng sẽ phá hủy công tri`nh của họ.St. Louis, Mo (USA) -- Những vị Tăng sĩ người Tây Tạng đã làm việc trong 5 ngày tại Bảo Tàng Viện Nghệ Thuật St. Louis một cách tỉ mỉ, họ dùng hàng triệu hạt cát làm thành một mô hi`nh đầy mầu sắc để tạo nên một bức tranh bằng cát. Trong ngày Chủ Nhật, họ sẽ phá hủy bức tranh này.Quá tri`nh diễn tiến được dùng như là một phương pháp hành thiền của Phật Giáo, được dùng để ban phúc lành và để tri`nh bày quan điểm là mọi vật trên thế gian dù thật đẹp đều chỉ là phù du."Việc xây đắp và phá hủy mạn đà la là để tượng trưng cho sự phù du của tất cả mọi vật hiện hữu," đó là lời nói của vị Tăng sĩ Tenzin Phenthok, 25 tuổi, người mặc áo cà sa nâu và là phát ngôn viên của nhóm trong khi bức tranh đã được làm vào đầu tuần."Thêm vào đó, nó cũng nói cho chúng ta một bài học của sự không dính mắc," ông nói như vậy, hoặc điều quan trọng là không quá lệ thuộc vào bất cứ vật gi` trên địa cầu này. Trong sảnh đường nghệ thuật của pho`ng triển lãm, những vị Tăng sĩ tựa lên trên khung gỗ giống như cái bàn để làm việc, gọi là Mandala.Mỗi người cầm cái phễu nhỏ hẹp được gọi là chakpur. Trong phễu để đầy những cát màu, và khi họ chạy cái cần bằng kim loại ngược lại với mặt của cái chakpur đã tạo ra sự rung động, sự rung động làm những hạt cát màu chảy xuống từ cái phễu để tạo thành những hình vẽ phức tạp, quanh co trên mặt gỗ.Công việc họ gầy dựng tại pho`ng triển lãm được biết là mandala tượng trưng cho một năng lực vô biên, Phenthok giải thích như thế. Ông nói những vị Tăng sĩ đã làm một cái mandala biểu tương cho các tòa nhà ở New York và Washington, D.C , sau ngày 11 tháng 9 bị khủng bố làm sập. "Sự tạo thành và hủy diệt mandala có thể làm xoa dịu nỗi đau thương của sự mất mát" ông nói như vậy.Để tạo thành một bức mandala, những vị Tu sĩ dùng cát nghiền ra từ đá trắng, và được nhuộm màu bằng những loại lá màu và rồi ban phúc. Các thứ này được đưa tới từ Tu Viện Drepung Loseling của tỉnh Karnataka, Ấn Độ, gần cộng đồng Hubli.Trước khi họ bắt đầu khởi công tạo bức mandana, họ tổ chức một buổi lễ với những lời cầu kinh, nhạc và cầu nguyện. Họ xây đắp bức tranh cát nhiều lần trong một ngày. Vào ngày Chủ Nhật, bất chấp tất cả kết quả của sự cố gắng, các vị tăng sĩ sẽ tổ chức buổi lễ chấm dứt rồi sẽ phá tan bức mandala.Một phần cát thi` được chia cho dân chúng và phần co`n lại thi` đem rải vào vùng đất, trong trường hợp này, là Grand Basin tại công viên Forest.Phenthok nói rằng sự phân tán cát phúc lành cho dân chúng để kỷ niệm những ngày lễ này. Nó cũng là y' định muốn ban trải phước lành. "Và rồi, nó trở thành thế giới hoà bi`nh," Dân chúng thường xúc động bởi toàn thể quá tri`nh. Khi vị Tăng sĩ tạo dựng bức mandala tại thương xá America ở Minnesota, một vài người xem đã bắt đầu khóc bởi vi` họ đã quá xúc động khi nhi`n thấy toàn thể công tri`nh bị phá hủy. Việc này không làm những vị Tăng sĩ khó chịu, vì các vị này nhi`n thấy y' nghĩa của việc tạo dựng và phá hủy những bức mandalas.Một người khách viếng thăm viện bảo tàng, Michele Feder-Nadoff, 49 tuổi, từ Chicago, là một trong những người cố gắng dùng bàn tay mi`nh vào trong chỗ cát pha sơn tại địa điểm dành cho công chúng. Bà nói rằng bà nghĩ nó có thể là một việc trợ giúp cho thiền định.Những vị tu sĩ trong chuyến du hành, được biết là thuộc nhóm Nghệ Thuật Thần Bí của Tây Tạng (Mystical Arts of Tibet) trong nhiệm vụ quyên tiền trợ giúp dân Tây Tạng về thực phẩm, giáo dục và y tế.A beautiful painting, just don't get attachedBy Betsy Taylor, Associated Press, April 30, 2005 (Minh Hạnh dịch)After carefully forming millions of grains of sand into a colorful pattern, Tibetan monks will destroy their work.ST. LOUIS, MO (USA) -- Tibetan monks are spending five days at the St. Louis Art Museum meticulously positioning millions of grains of sand in a colorful pattern to form a sand painting. On Sunday, they'll destroy it.The process serves as a way for the Buddhists to meditate, spread blessings and show the temporary nature of things in this world, even the beautiful ones."It symbolizes the impermanence of all existence," noted Tenzin Phenthok, 25, a monk who wore a flowing maroon robe and served as spokesman for the group while the painting was assembled earlier in the week."Also, it tells us lessons of nonattachment," he said, or the importance of not becoming too attached to the things of this world. In the Sculpture Hall at the art gallery, Buddhist monks lean over a wooden platform that resembles a table to create the work, known as a mandala.They each hold a narrow funnel called a chakpur. It is filled with colored sand, and when they run a metal rod against the chakpur's surface, the vibrations cause the colored grains to trickle from the funnel onto an intricate, circular pattern drawn on the wooden surface.The work they create at the gallery is known as a mandala for unshakable energy, Phenthok explained. He said monks created similar patterns in New York and Washington, D.C., after the Sept. 11 terrorist attacks. "The creation of the mandala can heal," he said.To create the mandala, the monks use sand ground from white marble, colored with vegetable dyes and then blessed. It comes from their Drepung Loseling monastery in the state of Karnataka, India, near the community of Hubli.Before they began, they held an opening ceremony with chants, music and mantra recitation. They worked on the sand painting for periods of time each day. On Sunday, despite all the effort, they will hold a closing ceremony where they sweep up the mandala.Part of the sand is given to the public and part is poured into a nearby body of water — in this case, the Grand Basin at Forest Park.Phenthok said dispersing the blessed sand gives people a remembrance of the occasion. It also is intended to spread the blessing. "Then, it becomes a global healing," he said.People are often touched by the whole process, he said. When monks created a mandala at the Mall of America in Minnesota, Phenthok said, some spectators began to cry because they were so disturbed at seeing all the work destroyed. He said it is not upsetting to the monks, who see a greater meaning in assembling and dismantling the mandalas.A visitor to the museum, Michele Feder-Nadoff, 49, from Chicago, was among those who tried her hand at sand painting at a separate station set up for the public. She said she thought it would be an effective tool to help with meditation.The monks' tour, known as the Mystical Arts of Tibet, seeks to raise money for food, education and medical help for Tibetans.
posted by www.truyenthong.org at
12:05 PM 0 comments
No. 0307Maha Bodhi Society of India to celebrate 2,550th Buddha Jayanthi in 2006 : Tripitaka to be published in Hindiby Rohan L. JayetillekeThe 2,550th Buddha Jayanthi falls on May, Vesak Poya Day of 2006 and the Maha Bodhi Society of India founded in 1891 by Anagarika Dharmapala has made elaborate plans to commemorate this event of great significance to Buddhism and Buddhists all over the world.The celebrations will be a continuous program covering every month of the year at Maha Bodhi Society of India Headquarters at Dharmarajika Vihara, Calcutta, Buddha Gaya, New Delhi and in all centres of Maha Bodhi Society of India at Lucknow, Bhubaneswar, Shravasthi, Lumbini (Nepal Terai), Saranath and Kushinagar (Kusinara).The tentative program of celebrations.First Week of January 2006 - opening ceremony to be declared open by the President of India or Prime Minister of India and His Holiness the Dalai Lama.2,550th Buddha Jayanthi in 2006Seminar of three days - subject - Present trends of Buddhism in India.Publication of a book - "2,550 years of Buddhism in India" at Kolkata.February 2006 - at Kolkata (Calcutta) "International Conference on Humanism" on February 11 - 12 and 13.First Week of March 2006 - at Buddha Gaya - Seminar of three days on "Contribution of Foreign Buddhist Monasteries in spreading Buddhism in India" and "Contribution of Anagarika Dharmapala in the revival of Buddhism in South-East Asia".Laying the foundation stone for a Bhikkhu Training Centre.First Week of April 2006 - New Delhi - Inauguration of program by President of India/Prime Minister of Sri Lanka, Pirith ceremony at Buddha Jayanthi Park.Public meeting at Ram Leela Maidan and a colourful procession; (venue to be decided in concurrence with the Archaeological Survey of India).May 2006 - Vesak/Purnima/Vaisakha Month 2006 - at all Maha Bodhi Centres in India. celebration of Buddha Jayanthi 2,550th on a large scale and Buddha Purnima Centres too will conduct celebrations and ceremonies.First Week of June 2006 - at Lucknow - Seminar of three days (topic to be decided later), Ordination Ceremony of at least 10 Indians as Samaneras.First Week of July - at Bhubanewswar - seminar of three days on "History of Buddhism in Kalinga".Second Week of July - August - Rainy season - Vas ceremonies.First Week of September 2006 - at Shravasthi meditation camp of seven days.First Week of October 2006 - at Lumbini (Nepal Terai).Seminar for three days on "Unknown Buddhist Places in Nepal".First Week of November 2006 - Inauguration of three day seminar on "Development of Buddhist Studies in Universities and Colleges in India" to be inaugurated by President/Prime Minister of Sri Lanka or His Holiness the Dalai Lama.First Week of December 2006 - at Kushinagar (Kusinara) inauguration of new centre of Maha Bodhi Society of India.Closing ceremony at Kolkata - Laying of the foundation ceremony for All Religions Study Centre with special emphasis on Buddhism.In addition, the Maha Bodhi Society of India is now taking steps for the translation and publication of Tripitaka in Hindi in collaboration with the Governments of India and Sri Lanka.The Sixth Great Buddhist Council was held at Rangoon, Myanmar (Burma) to mark the Buddha Jayanthi of 2,500 in 1956.Therefore action should now be taken by the Buddahsasana Ministry to hold the Seventh Great Council of Buddhism at Anuradhapura in 2006 to mark the 2,550th Buddha Jayanthi and arrange composite plans to celebrate this event at all Buddhist Viharas, schools and other Buddhist institutions.http://www.dailynews.lk/2005/04/23/fea03.htm
posted by www.truyenthong.org at
9:24 AM 0 comments
No. 0305 NEW ( Hạt Cát dịch)Kỷ niệm 100 năm Phật Giáo tại CanadaThe Buddhist Channel, May 3, 2005Toronto, Canada -- Một chương trình triển lãm và chiếu phim tài liệu về Di Sản Nghệ Thuật Phật Giáo Tích Lan với chủ đề “ Truyền Ðạt Cảm Quan Phật Giáo” sẽ được tổ chức tại Thư Viện Robart uy tín thuộc Ðại Học Toronto từ ngày 20 đến 31 tháng 05, 2005. Ðây là một hoạt động coi như thực hiện một phần chương trình đại lễ kỷ niệm 100 năm Phật Giáo tại Canada. Cuộc triển lãm sẽ được Giáo Sư Vivek Goel Provost và Ðại Học Toronto khai mạc vào ngày 20 tháng 05, 2005.Quy tụ trên 300 ảnh phóng đại, cuộc triển lãm sẽ cung cấp đầy đủ di sản nghệ thuật Phật Giáo Tích Lan trải dài qua một thời gian hơn 2,200 năm. Nó sẽ đưa chúng ta đi hành hương qua hình ảnh của những di tích Phật Giáo với nhiều bức tranh quý giá kể cả các Khu Vực Di Sản Thế Giới, khai mở một tầm nhìn phong phú của truyền thống Phật Giáo. Hội họa Phật Giáo là một trong những nghệ thuật tinh tế và cao quý nhất của nhân lọai. Những bức tranh này là một trong những tác phẩm cổ xưa nhất, tồn tại từ thời đại lịch sử hoàng kim Ấn Ðộ khi Ðại Ðế Asoka truyền bá Phật Giáo đến Tích Lan và các nước Á Châu khác hồi thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Tích Lan trở thành trung tâm Phật Giáo Nguyên Thủy sớm nhất so với các nước mà Phật Giáo du nhập vào trong khu vực Ðông Nam Á. Tín ngưỡng và nghệ thuật kết hợp lẫn nhau làm nên nền tảng văn hóa của những quốc gia chịu ảnh hưởng Phật Giáo, cho đến ngày nay, nghệ thuật truyền thống Phật Giáo vẫn hưng thịnh ở lục địa Á Châu.Ðây là một trong những cuộc triển lãm được trình bày bởi tổ chức “Triển Lãm Phục Vụ Du Lịch” dựa trên con số lớn hình ảnh đủ mọi góc cạnh do Dr. Daya Hewapathirane và con trai ông sưu tầm. Với kỹ thuật nhiếp ảnh thiểu quang cần thiết cho họa phẩm cổ xưa, họ đã thành công trong việc chụp bắt rõ ràng sắc màu trung thực của họa phẩm hơn bao giờ hết. Việc làm của họ đã tôn vinh những nét tinh tế của nghệ thuật Phật Giáo, những yếu tố biểu lộ cảm quan sâu sắc tính cách từ bi bác ái trong nghệ thuật.Chương trình triển lãm được yểm trợ bởi Ðại Học Nghiên Cứu Phật Giáo Nalanda do Giáo Sư Suwanda Sugunasiri sáng lập và được tổ chức bởi cơ quan chính phủ Triển Lãm Phục Vụ Du Lịch thành phố Bramton, Ontario. Một nhóm Tổ Chức Thanh Niên tình nguyện gồm Ðại Học Toronto, York, và Ryerson sẽ điều hành cuộc triển lãm.Chương trình triển lãm sẽ mở cửa cho công chúng miễn phí vào ngày thứ Sáu 20 tháng 05, 2005, từ 12 giờ trưa đến 8 giờ tối và sau đó mỗi ngày từ 10 giờ sáng đến 7:00 tối.Song song với cuộc triển lãm là chương trình chiếu phim tài liệu chủ đề : “ Nghệ thuật của Thế giới Cổ Xưa: Di Sản Hội Họa Phật Giáo Tích Lan” sản xuất bởi cơ quan “ Triển Lãm Phục Vụ Du Lịch”.Muốn biết thêm chi tiết xin vào web site www.kalaava.comHạt Cát lược dịchCelebrating 100 years of Buddhism in CanadaThe Buddhist Channel, May 3, 2005Toronto, Canada -- A Exhibition and a film show on the Heritage of Buddhist Art of Sri Lanka entitled "Expressions of Buddhist Inspiration” will be held from May 20 to 31st 2005, at the University of Toronto’s prestigious Robarts Library. This is presented as a part of the grand celebration of 100 years of Buddhism in Canada. The exhibition will be inaugurated by Professor Vivek Goel, Provost, and University of Toronto on May 20th, 2005.Comprising over 300 enlarged photographs this exhibition provides a comprehensive perspective of Sri Lanka’s heritage of Buddhist art spanning over a period of 2200 years. It takes us on a visual pilgrimage of many Buddhist sites with exquisite paintings including World Heritage Sites, providing a view of the richness of the Buddhist tradition.Buddhist paintings are some of the gentle and most sublime art of mankind. These are among the oldest surviving art of the historic period in the Indian subcontinent from 3rd century BCE when the Great Indian Emperor Ashoka was instrumental in the spread of Buddhism to Sri Lanka and all over Asia. Sri Lanka became the centre of the earlier Theravada Order of Buddhism from where the Buddhist tradition traveled to the countries of South-East Asia. The religion and the art associated with it had a transforming effect on the countries which it reached and, till today, the art heritage of Buddhism flourishes in the Asian continent.This is one of several exhibitions presented by the Traveling Exhibition Service (www.kalaava.com) based on the vast and varied photographic collection of Dr. Daya Hewapathirane and his son Sesath. With their pioneering low-light photography of ancient paintings, they have succeeded in capturing the true and luminous colours of the enchanting paintings more clearly than ever done before. Their work has been acclaimed for the sensitive photography of Buddhist art which provides a deep insight i nto the gentle and compassionate message of the art.The exhibition has been facilitated by Nalanda College of Buddhist Studies founded by Professor Suwanda Sugunasiri and is being organized by the Traveling Exhibition Service of Brampton, Ontario. A group of Youth volunteers including several from the University of Toronto, York University and Ryerson University will conduct the exhibition.The exhibition will remain open to the public free of charge, from Friday May 20th, 12:00 noon to 8 pm, and thereafter daily, from 10 am until 7 pm.In parallel with the Exhibition will be the screening of the Documentary Film titled “Arts of the Ancient World: Heritage of Buddhist Paintings of Sri Lanka”, produced by the Traveling Exhibition Service, with the outstanding Art Direction of young Arjuna Samarakoon (22) of Trillion Design of Canada.----------Dr. Daya Hewapathirane is the Director General of Traveling Exhibition Service. He can be contacted at 905-460-9669 or visit www.kalaava.comhttp://www.buddhistchannel.tv/index.php?id=5,1118,0,0,1,0
posted by www.truyenthong.org at
9:12 AM 0 comments
No. 0304 (Như Trúc dịch)The Vesak celebrations in MyanmarBY ROHAN L. Jayetilleke, Daily News (Sri Lanka), April 27, 2005THE month of May or Kason is the second month of the traditional calendar, the first being April. Kason means either to pour water or water shortage according to Myanmar legends.The month of Kason for Buddhists in Myanmar is the most important month of the calendar. It is connected with the Birth of Prince Siddhartha, Enlightenment and passing away.The Bodhi Trees found in monasteries of Myanmar are grown out of seeds brought either from Buddha Gaya or Sri Lanka's Anuradhapura Sacred Bodhi Tree. The earliest historical evidence of planting a Bodhi Tree in Myanmar was in the reign of King Narapatisithu (1173-1210 AD) of Bagan dynasty.It was during his rule that a Myanmar Bhikkhu Ashin Kassapa Maha Thera went to Sri Lanka and on his return brought back some seeds of the Sri Maha Bodhi of Anuradhapura.The other kings who planted Bodhi Trees were Uzana of Pinya dynasty who planted in 1340 AD, Narapati and Maha Thiha Thura of Inwa dynasty 1442 and 1468 AD, respectively.They obtained seeds from the Sacred Bodhi at Anuradhapura.King Dhammazed of Mon dynasty obtained the seeds from Sri Lanka Sacred Bodhi at Anuradhapura in 1471 and planted them on a hillock now known as Bodhikon in the north west of Shwedagon Pagoda.In 1800 AD, King Bodawpaya of Konbaung dynasty despatched a party of scholars to study at Bodh Gaya Vihara, Buddha Gaya, India and on their return they brought back descriptions and drawings of the Buddha Gaya Bodhi and two saplings presented by the Bhikkhus in charge of Buddha Gaya.The King himself ceremonially planted them in the precincts of Mingun Pagoda south west of his palace. In 1834 saplings were brought from Buddha Gaya and in 1860 saplings were brought from Sri Lanka.The tradition of planting Bodhi Trees continues in Myanmar in Upper Myanmar. Monywathere is a place where one thousand Bodhis stand called Bodhi Tahtaung (One thousand Bodhi Trees).Many folk rhymes and songs of Myanmar describe the Kason festival (festival of pouring water to Bodhi Trees) and it is the form and manner of observing the Vesak Full Moon Day.One such song of antiquity says, "at the Nyaung Yey festival - Meza people all devout - Duly fall in prayer and pour water to the Bodhi Tree". Today the best place to watch this kason festival of vesak is Shwedagon pagoda.The other such paces are Bawdigon Pagoda and the Shwe Kyet yet Pagoda in and near Mandalay.At Shwedagon pagoda's south east quarter the Kason Festival is held on Vesak Day. A brilliant pageant precedes with men, women and children dressed in their national costumes. They carry pots of water with Thabyoy sprigs and flowers in them.They chant Paritta in unison. Bhikkhus administer the precepts and a brief exposition on the rite of pouring water to the Bodhi.Pali verses are sung in praise of the Buddha, Dhamma and the Sangha. Then begins the pouring water to the Bodhi. All participants are served with light refreshments.Village folk observe their Vesak rites at village Pagoda or Vihara where there is a Bodhi.Village lasses balance the water pots and rhymically march to the Bodhi. They are followed by the youthful young men of the village playing wind and percussion instruments to keep in tempo with the strides of the lasses.Another rite in this dry weather is to recover fish, turtle from nearby dry water resources such as ponds, lakes and streamlets and let them free into watery places.Thus Myanmar is given pride of place to the traditional music, dance and above all veneration of the Buddha. The day ends with lots of human feelings in their hearts to live in amity with one another till the dawn of next Vesak.source: http://www.dailynews.lk/2005/04/27/fea06.htm
posted by www.truyenthong.org at
9:02 AM 0 comments
Sunday, May 01, 2005
No. 0303 NEW ( Minh Hạnh dịch) Phật Giáo tôn vinh giá trị những bà mẹViết bởi A. G. S. Kariyawasam, Lanka Daily News. Published on BNN in celebrationg of Mother's Day. May 12. Minh Hạnh dịchColombo Sri Lanka - Vai tro` của người mẹ trong quan niệm của Phật giáo giữ một địa vị cao cả có nhiều trách nhiệm rất đáng được tôn trọng. Nếu một người phụ nữ đã sống qua đời sống trong gia đình và làm tro`n trách nhiệm người mẹ, bà có thể hiên ngang chấp nhận danh dự và trách nhiệm xứng đáng đó. Do trách nhiệm nổi bật và vị thế đáng tôn kính của người mẹ mà Đức Phật đã vinh danh vị thế của giới phụ nữ trong xã hội. Một người không có gi` quí báu hơn là hãnh diện và tôn kính người mẹ của chính mi`nh, đặc biệt là bà đã làm tro`n trách nhiệm của người mẹ. Đó là một người mẹ trong số những bà mẹ đáng được tôn thờ ngay cả trên cõi trời. (janani janmabhumis ca svargatabi gariyasi).Ðịa vị đặc biệt đáng tôn kính của người mẹ trong Phật giáo đã được vinh danh khi đề cập đến "cha mẹ" (mata-pitaro) thì tiếng Phạn đã để chữ mẹ ở phía trước và gọi là "mẹ cha" (mata: mẹ, pitaro: cha) Cái vị thế ưu tiên này trong phạn ngữ không bao giờ người cha được hưởng, vì trong chế độ mẫu hệ người cha được coi là người thứ yếu trong việc chăm sóc dạy dỗ con cái. Đây là điểm sáng và giá trị cao cho những người mẹ và với nhiệm vụ khó khăn nặng nề rất đáng được hưởng nó.Trong Phật Giáo điểm chính yếu và cần thiết của người mẹ tốt là người phụ nữ đó phải là một người vợ tốt và đảm đang. Nếu người chồng không làm tro`n phận sự thi` người vợ có thể không có sự giúp đỡ, nhưng thông thường, người vợ giỏi phải là người có khả năng hướng dẫn người chồng trở về con đường đúng, ngoại trừ một vài trường hợp đặc biệt.Khả năng này là vũ khí quan trọng mà người phụ nữ có thể có được phần là do tánh bẩm sanh và phần khác là do được hun đúc, dạy dỗ, trau dồi một cách đúng đắn. Nhưng về mặt khác, nếu bà mẹ bỏ bê trách nhiệm thiêng liêng của mình thì hầu như mọi người đều thất bại trong cuộc sống, đặc biệt là những đứa con, là những người sẽ góp mặt trong thế hệ tương lai của chúng ta.Sự thành công của những bà mẹ điểm căn bản nhứt là tùy thuộc vào sự giáo dục thích đáng trong gia đình, việc này được dẫn chứng qua sự giảng dậy của Đức Phật trong kinh Thi Ca La Việt , phẩm thứ 31 của bộ kinh Trường bộ kinh, đó là một bài học thật sự giúp cho sự thành công của đời sống gia đi`nh.Bổn phận chính của người mẹ (cùng với người cha) là phải dậy dỗ những đứa con tránh phạm những tật xấu xuyên qua những giới điều và xuyên qua những thực hành và phải thuyết phục chúng làm những việc tốt như là cách cư xử, cho những đứa trẻ được giáo huấn, lập gia đi`nh cho chúng được an cư và giúp chúng được thừa kế tài sản đúng lúc.Xuyên qua tất cả những lời giáo huấn, Đức Phật đã nói rõ về mối tương quan giữa người mẹ và con cái. Người mẹ là người tốt nhứt trong những người bạn tốt,trong những người thân tốt, và trong những người lão niên đáng kính.Không có sự che chở của bà mẹ đời sống của những đứa trẻ có thể gặp nhiều sự nguy hiểm, bởi vi` không gi` có thể bằng ti`nh mẫu tử. Sự hiểu biết đạo Phật được dùng trong nhũng nụ cười hiểu biết, trong kinh Từ Bi kinh (Metta Sutta) "Giống như người mẹ bảo vệ đứa con ruột của mi`nh ngay cả trong đời sống khó khăn của bà""Người mẹ âu yếm nhi`n vào đứa con,xúc cảm, hân hoan dâng ngập cỏi lòng."Đức Phật đã thừa nhận chức vụ độc nhất vô nhị là chức vụ người mẹ bởi vi` sự hiểu biết và thông hiểu của Ngài đối với những liên hệ của loài người. Một lần có một vị thần đến gặp Ngài và hỏi rằng : "Ai là người bạn tốt nhất mà người ta có trong gia đi`nh" Đức Phật trả lời rằng: "Người mẹ là một người bạn tốt nhất trong gia đi`nh"Thật vậy, đi xa hơn trong bài thảo luận này đã là trọng tâm rõ ràng và đáng khao khát về khía cạnh bổn phận của bà mẹ, cái địa vị chung đáng có từ người mẹ. Nhưng, khi người mẹ thất bại trong bổn phận của bà, dù cố ý hay vô tình, việc đó sẽ phá hủy cả cuộc sống của những đứa con bất hạnh, bởi vi` không gi` khác trên cõi đời này có thể thay thế người mẹ ruột của mi`nh để bảo vệ, ấp ủ cho người con. Mặc dù rất hiếm, nhưng sự tối tăm này, sự thiếu ý thức của một số các bà mẹ trong xã hội bây giờ không phải là không có.Do đó, một lần nữa dù đây không phải là đi ngược lại sự tôn vinh giá trị độc nhất vô nhị của người mẹ trong nền văn minh của đời sống nhân loại, nhưng những đứa trẻ sanh ra ngoài y' muốn của bà mẹ có thể trở thành nạn nhân của những hoàn cảnh đau thương.Thứ nhất, mất mẹ là mất đi người thầy dạy dỗ đầu đời của đứa con. Khi đứa trẻ trở thành nạn nhân của một thảm kịch vì bị người mẹ bỏ bê hoặc bị đối đãi tàn nhẫn, bất bình thường, thì thật là một sự mất mát, bất hạnh lớn lao vô chừng, không ai co thể đền bồi thay thế được, ngay cả người cha và cả những anh chị em trong gia đi`nh cũng không thể thay thế được.Nếu nạn nhân là đứa trẻ sanh ra yếu đuối nó sẽ lớn lên như là một đứa khờ dại và gánh nặng cho xã hội. Mặt khác, nếu nó là một người có sức khỏe khi sanh ra, nó có thể trở nên một thành phần xấu trong xã hội, gây nên tội ác, trả thù để báo thù những người chung quanh, đó là tạo nên những khó khăn cho tất cả mọi vấn đề. Cái tài năng nếu có của đứa trẻ sẽ bị lu mờ, cơ hội cho sự phát triển thích đáng sẽ bị lãng phí. Đời sống của nó có thể trở thành nghèo khổ. Tất cả điều này xảy ra chỉ vi` người mẹ đã thất bại trong bổn phận đối với con cái, gia đi`nh và xã hội.Mặc dù phần lớn người cha là người kiếm tiền nuôi gia đình, nhưng vai tro` của người mẹ vượt hẳn vai trò của người cha trong việc dạy dỗ, giáo dục cho con cái. Đứa trẻ được nuôi dưỡng khoẻ mạnh, gia đi`nh an vui, việc giúp đỡ nhau trong nhà là bổn phận của những người trong gia đi`nh v.v... Phần lớn mọi việc tùy thuộc chính vào sự khéo léo của người mẹ trong sự điều hành những việc trong nhà. Thật vậy vấn đề chính của người mẹ là liên quan tới sự che chở cho con cái, ở một điểm nào đặc tính của người mẹ gọi là hầu như là một sự quan tâm cẩn thận. Người đời thường nói rằng: "Nếu người mẹ tốt thì con gái của bà cũng tốt, cũng giống như bột gừng sẽ luôn luôn giữ được mùi gừng, nếu đó là gừng tốt." "Nếu người mẹ chết, cái gi` có thể trông cậy vào từ người cha?"Bên cạnh vấn đề của những đứa trẻ mà người mẹ không muốn có sự hiện diện của nó, người mẹ này được người ta gọi là người “bất nhân” trong thành ngữ của nhân gian, cũng có một số những người mẹ đã nhận ra sự sai lầm của mi`nh khi thương ghét trong số những đứa con của mi`nh, việc này đã tạo ra những vấn đề lo ngại, đặc biệt cho những tương quan giữa anh em, đây là nguồn gốc gây chia rẽ giữa anh em. Một người mẹ được yêu thương phải là người mẹ công bi`nh cho tất cả con cái của mi`nh.Đứng trước sự thảo luận rõ ràng chứng tỏ sự chứng minh của Đức Phật là đúng trong tính dễ tha thứ của bà mẹ là điểm cao vững chắc và gọi những bà mẹ với sự tôn kính bằng từ "matugama."Trong một lỗi thông thường, đặc biệt tại Tích lan, là những đứa trẻ phải chịu gáng nặng trong một gia đi`nh nghèo khó, chật vật, co' nhiều gánh nặng. Thông thường những người già trong gia đi`nh thi` bị hy sinh cho gia đi`nh. Ðây không phải không công bằng nhưng tội lỗi vì nó dễ gây trở ngại và dễ phát triển lòng thù hận là nguồn gốc của tội ác cá nhân. Nó rất dễ dàng phát sinh ra sự hận thù đối với toàn thể gia đi`nh với những hậu quả đau buồn phải làm cho mọi người quan tâ m tới. Chỉ có những bà mẹ ngu đần và độc ác mới làm như thế.Cuộc thảo luận vừa rồi đã chứng minh rõ ràng là Đức Phật đă vinh danh vai tro` của người mẹ và ban cho tất cả những người mẹ một danh từ đáng kính ngưỡng gọi là sự kính trọng bà mẹ bằng từ "Matugama"Buddhist evaluation of motherhood By A.G.S.Kariyawasam, Lanka Daily News. Published on BNN in celebrations of Mother's Day, May 12Colombo, Sri Lanka -- Motherhood is viewed in Buddhism as a position of high responsibility as well as of respectability. If a woman goes through her household life honouring the responsibilities cast on her as a mother, she can lay claim to honour and respectability in commensurate with the degree of sincerity she has displayed in discharging those responsibilities. It was by highlighting this responsible and respectable position as the mother of man that the Buddha raised the status of women in society. A person has none else as worthy of honour and respect as one's own mother, provided she has played the mother's role well and correct. It is such a mother, along with one's motherland, that is valued even higher than the life in heaven (janani janmabhumis ca svargatabi gariyasi).A fact that deserves special focusing in Buddhism is that the woman as the mother is always mentioned first when referring to the parental pair in the compound form mata-pitaro. This preferential position is never given to the father, who obviously plays a secondary role in bringing up children. This only highlights the high price of motherhood and the onerous responsibility that goes with it.From the Buddhist point of view a good mother must of necessity, be a good wife as well. If the husband does not do his role she may be helpless but, very often, a good and efficient wife must be able to get him as well on the correct track, barring a few incorrigible exceptions.This ability is the main weapon that a woman can have owing to her innate corrective power as a mother, provided she cultivates it properly. But, on the other hand, if the mother fails in her mission, everyone else also would fail; specially the children, who constitute our future generations.The successful motherhood ultimately depends on the proper discharge of reciprocal duties by all the members of the family as taught by the Buddha in the Sigala Discourse (31st discourse of the Digha Nikaya), which really exhausts the lessons on running a successful family life.Here the main duty of the mother (along with the father) should be to dissuade the children from evil ways through precept and practice and to persuade them to do good in like manner, to give them a sound education, to get them married to suitable partners at the proper time and to hand over to them the inheritance when the time comes for it.These are the bare duties of motherhood (also of fatherhood), the framework on which the rest should be based.All through his discourses the Buddha has highlighted the close intimacy in the relationship between mother and her offspring. Mother is given as the best of friends, best of relatives, best of elders etc. in this sense (e.g. Dhammapada stz. 43; Suttanipata stz. 296 etc.).Without the mother's protective cover a child's life can become open to many serious dangers because none else can provide that love of a mother to her offspring. Knowing this well the Buddha has used it in the well-known simile in the Metta Sutta: "like a mother who protects her own only child even at the expense of her life" - mata yata niyam puttam ayusa ekaputtamanurakkhe: Sn. stz. 149. In the Jataka Book, Cowel's Eng. Tr. 5, p. 46) occurs the following couplet:"A mother gazing on her baby boy,Is thrilled in every limb with holy joy."The Buddha has conceded this unique position to motherhood because of the closely acquainted knowledge and understanding he had regarding human relations. Once a deity came to Him and introduced the following question: "Who is the best friend one has at home?" - kim su mittam sake ghave? Quite unhesitatingly the Buddha replied: "Mother is the best friend one has at home" - mata mittam sake ghave: (Samyutta N., I. p. 37, pts). This statement encapsulates the entire philosophy behind this problem.Thus far this discussion has been focusing on the positive and desirable aspect of motherhood, which is the general position expected from a mother. But, when a mother fails in this duty of hers, willingly or unwillingly, that would spell hell and ruin for the unfortunate child victim because none else in the world can replace the natural mother in this respect. Rarely though, this dark aspect of motherhood is not uncommon nowadays.Hence, against this backdrop of the unique value of motherhood in civilised human living, a child unwanted by its mother would be a sure victim of tragic circumstances.Firstly, it has lost its main mentor and redeemer. With the modern dehumanisation of society resulting in the degeneration of not only traditional but even natural value-systems, such tragic situations are becoming commoner and commoner. Even sacred motherhood has not been able to remain unsullied. When a child becomes the victim of its own mother's neglect and ill-treatment, nothing can be more unfortunate for that poor soul, who would very often receive the same treatment from every quarter, including its own father and the other members of the family.If the victim is a born weakling he would end up as an imbecile and a burden to society. On the other hand, if he were a strong personality by birth, he would turn out to be a rebel or even a criminal, wreaking vengeance all around, thereby creating problems for all concerned. He is bound to be maladjusted socially not being able to face the life's problems with the understanding and courage required. His talents would go wasted as the opportunity for their proper development had been lost. His life can become a misery. All this because motherhood has failed in its bounden duty towards family and society.Although the father is generally the breadwinner, the mother's role supersedes that of the father in the matter of rearing children. Child's healthy development, family peace, mutual co-operation among its members etc. depend mainly on the mother's skill in handling things. Hence her main concern should be to safeguard her position as the symbol of sacred motherhood, wherein her character calls for the most careful attention. There is a popular saying among the Sinhala villagers that "if the mother is good the daughter is bound to be good just as the powdered turmeric preserves its quality when the grinder is in good condition" -gala honda nam ambarana kaha mak veidamava honda nam duva pativata norekeida?Another folk idiom states: "if the mother is lost, what can be expected from the father?" - amma nomati kala appa kavara kala?Here it can be seen how traditional folk wisdom meets eye to eye with the Buddha's practical wisdom.Besides the problem of "unwanted children" at the hands of bad mothers, who are derogatorily referred to as "humma" in the folk idiom, there are certain mothers who commit the error of having "favourites" among her children. This creates problems for all concerned, specially for the other siblings. This is a common source of disunity with harmful consequences, doing no good to anyone. A mother's love should be common to all her offspring.Another common mistake, specially in Sri Lanka, is the burdening of children with excessive family burdens. Very often the eldest in a family is made the scapegoat of the entire family. This is not merely unfair but criminal because it hinders and prevents the proper development of the victim's personality. It can easily develop a hatred in him towards the entire family with unpleasant consequences for all concerned. Only a foolish and a wicked mother would do it.The preceding discussion would clearly prove the justification of the Buddha in placing proper motherhood on a high pedestal and calling the mothers collectively with respect by the term "matugama."
posted by www.truyenthong.org at
9:12 PM 0 comments
No. 0302 NEW( Hạt Cát dịch)Hướng về phương đông tầm cầu giác ngộ by Ramsey Zarifeh, swissinfo, số ra ngày 01 Tháng 05, 2005Koyasan, Japan - Cao Dã Sơn (高野山),một thị trấn thiền môn nằm trên vùng núi ở độ cao 1000 mét so với mặt biển, thuộc phía Tây Nhật Bản, đã được xem là chốn thiêng liêng cho khách hành hương từ thế kỷ thứ tám. Ngày nay, nơi này là quê hương của Kurt Kubli, một tăng sĩ Thụy Sĩ, người đã rời bỏ quê mẹ ba thập niên trước để tầm cầu chân lý.Cao Dã Sơn được khai phá 1,200 năm trước và là tổ đình của Phật Giáo Chân Ngôn Tông Nhật Bản. Hằng trăm tăng sĩ sinh sống và làm việc tại thị trấn, đường phố trong thị trấn nằm chen lẫn với những ngôi chùa cổ được xây dựng bằng gỗ. Không cần phải mất thời gian lâu dài để tìm kiếm một cư dân người Thụy Sĩ duy nhất cũng là một tăng sĩ nổi tiếng tại Cao Dã Sơn.Nhân viên văn phòng du lịch hỏi tôi “ Bạn muốn tìm Kurt chăng? Chẳng có gì khó khăn cả, ở đây ông ấy nổi tiếng hơn cả Thống Ðốc tiểu bang Califonia, cựu diễn viên điện ảnh Arnold Schwarzenegger."Kurt sinh ra ở Zurich, ông tới Nhật Bản vào năm 1980 và định cư tại Cao Dã Sơn với người vợ Nhật hồi 8 năm trước. Ngày nay, người ta biết ông với cái tên Kurto Gensou, là một trong số các tu sĩ tại chùa Vô Lượng Quang (Muryoko-in- 無量光院) một tự viện gần trung tâm thành phố.Khi được đưa đi dài theo hành lang đến một sảnh đường rộng rãi để ngồi chờ đợi ông ta, tôi không bắt gặp dấu hiệu nào cho thấy có sự hiện diện của một cư dân ngoại quốc tại Muryoko-in.Theo lời vị tri khách tăng, Kurt đang bận rộn đưa du khách viếng thăm quanh thị trấn và sẽ không trở về kịp cho đến khuya.Tôi đang chuẩn bị ngả lưng một đêm trên sàn gỗ ở đấy thì có tiếng gõ cửa và khung cửa giấy được đẩy sang bên một cách êm thắm, một người đàn ông bước vào, người mà tôi đã du hành qua 6,000 dặm để gặp gỡ. Ông ta chào mừng tôi bằng tiếng Anh, tiếng Thụy Sĩ giọng Ðức và tiếng Nhật .Trong buổi tối hôm ấy, Kurk kể tôi nghe cuộc đời ông trước khi đến Cao Dã Sơn với những giai đoạn từng là chủ ngân hàng, thương gia, họa gia, nhiếp ảnh gia và thiền sinh Yoga, v.vv... Ông nói ông chưa bao giờ cảm thấy Thụy sĩ là nhà mình và ông xác nhận ông đã làm đúng trong việc quyết định định cư tại Nhật Bản. Ông nói “ Tôi chẳng có điều gì vấn vương với quê hương Thụy Sĩ cả, tôi không ưa ngay cả phó mát, thức ăn mà người ta sống lớn lên với nó hằng ngày. Dĩ nhiên tôi vẫn giữ hộ chiếu Thụy Sĩ của tôi, đó là một tài liệu hay ho mà, nhưng trong tâm tưởng tôi, tôi là một công dân của thế giới”.Ông nói:“Tôi thức dậy lúc 4 giờ và việc đầu tiên là pha một cốc trà xanh, trong cái tĩnh lặng của ban mai, ngay cả tiếng động nhỏ nhất của nước trà rót vào trong cốc cũng trở thành âm nhạc”, rồi ông kể lể tiếp “hằng trăm hoặc hàng ngàn” câu chú nguyện khác nhau trước khi tham gia vào khóa công phu tụng niệm buổi sớm.Ông Kurt dùng thời giờ vào việc hướng dẫn du khách tham quan quanh khu vực Cao Dã Sơn và tra cứu tài liệu để viết một quyển sách mà ông dự định sẽ xuất bản vào cuối năm nay bằng ba ngôn ngữ. Nhưng ông từ chối đề nghị trở thành một thứ đại sứ quốc tế đại diện thị trấn thiền môn Cao Dã Sơn này.“Tôi chẳng muốn … gán cho mình một cái danh hiệu như thế, đặc biệt là người Thụy Sĩ chúng tôi rất khiêm nhường, có lẽ nên gọi tôi là một nhà sư gàn dở thì dễ dàng nhất” .Tiếng tăm của Kurt vang dội khắp đường phố Cao Dã Sơn. Ðài truyền hình, hãng điện ảnh Nhật Bản và ngoại quốc đã phát hành một số phim tài liệu về ông, nên việc xuất hiện trên đường phố mà không có người nhận ra ông thật là một điều hiếm hoi.Trong lúc ông bận rội với một nhóm du khách Hoa Kỳ ở quanh chùa, tôi hỏi một pháp lữ của ông rằng người ta nghĩ thế nào về ông tại địa phương này.“Ông ấy không thích ứng với bất cứ phạm trù nào, mà anh cũng không thể liệt ông ấy vào loại người gì cả, ông ta là một cá thể độc nhất”.Ông nhận lời để cho tôi phỏng vấn trong hai giờ về con đường đưa đến giác ngộ mà ông đã trải qua.Sáng hôm sau, lúc tiếng cồng vang lên bên tai tôi vào khoảng 6 giờ kém thì ông bước vào với thái độ hơi gấp rút, ông cho tôi biết chuyến tàu hỏa mà tôi phải lên để rời khỏi Cao Dã Sơn sẽ khởi hành trong vòng 20 phút. Ông kêu gọi một vài tu sĩ khác giúp tôi thu nhặt gói ghém hành lý và đẩy tôi lên chiếc xe đang chờ đợi bên ngoài.Máy xe đang nổ nhưng nhiệt độ xuống thấp tối đêm qua đã đóng một lớp đá trên mặt đất và trên kính gió xe. Tôi quay sang định hỏi ông liệu chúng ta có bị trễ chuyến tàu hỏa không thì thấy ông phóng ra từ nhà bếp với một chiếc ấm đồng to tướng. Lớp đá trên mặt kính chảy ra lập tức, với đôi guốc gỗ và bộ đồ mặc trong buổi công phu, ông nhảy lên ghế tài xế và đóng sầm cửa lại.“Sẽ vất vả lắm đấy, nhưng anh sẽ đến đúng giờ”, ông nói một cách chắc nịch.Có thể ông phải du hành sang phía bên kia thế giới để tìm kiếm một thiên đường mà thời gian không hạn cuộc, nhưng, khi phải …chạy đua với thời gian, Kurt vẫn là một người Thụy Sĩ như ông đã từng là.http://www.muryokoin.org/Hạt Cát lược dịchHeading east in search of enlightenmentby Ramsey Zarifeh, swissinfo, May 1, 2005Koyasan, Japan -- Koyasan, a temple town perched 1,000 metres above sea level in the mountains of western Japan, has been a place of pilgrimage since the eighth century. Today it is the home of Kurt Kübli, a Swiss monk who left his homeland three decades ago in search of spiritual enlightenment.Koyasan was founded 1,200 years ago and is the headquarters of the Shingon Buddhist order. Hundreds of monks live and work in the town, the streets of which are lined with ancient wooden temples.It doesn't take long to track down Koyasan's only Swiss resident and by far and away the most famous monk in town."You want to meet Kurt?" asks the man at Koyasan's tourist office. "That won't be difficult. He's more famous here than Arnold Schwarzenegger."Kurt was born in Zurich, first visited Japan in 1980 and settled in Koyasan with his Japanese wife eight years ago.Today he goes by the name of Kurto Gensou and is one of the monks at Muryoko-in, a temple close to the centre of town.Meeting a monkThere is no sign of Muryoko-in's resident foreigner when I am ushered along the temple's creaking wooden corridor and told to wait in a large room overlooking an immaculately kept rock garden.According to the monk who serves me dinner - a wholesome vegetarian meal prepared in the temple kitchen ? Kurt is busy showing visitors around the town and will not be back until after dark.I am about to settle down on the tatami floor for the night when there is a loud knock. The paper-screen door slides silently open and in walks the man whom I have travelled 6,000 miles to meet. He greets me in English, Swiss-German and Japanese."Come on, I'll show you the local bar," he says. "And if you're interested, I'll tell you my life story".Of all the images of Kurt I could have imagined, none was as a local sitting at the corner table of the only pub in town.But over a series of beers and cups of warm m>sakém> he explains that monks on Koyasan are not obliged or even expected to lead solitary existences."We don't stay shut up all day in the temples. And when we drink alcohol, it is not to get drunk but to relax and talk to people," says Kurt, who once worked as a wine merchant in Switzerland."This pub is the best place to find out what's going on and a little bit of saké helps make the conversation flow."Previous lifeDuring the course of the evening, Kurt offers hints about his life before Koyasan, which included stints as a banker, businessman, contemporary artist, photographer and student of yoga and flamenco.He says he never felt at home in Switzerland and is convinced he made the right decision to settle in Japan."I don't hold any particular affection for my home country. I don't even really like cheese, which is something you grow up with there."Of course I still have my Swiss passport, which is a very beautiful document. But in my heart, I am a citizen of the world."There is little time to learn more about Kurt's formative years in Switzerland, as he has to return to his small room in the temple and prepare for an early start."I get up every day at 4am and the first thing I do is make a cup of green tea. In the silence of the morning, even the smallest sound of pouring tea into a cup becomes music," he says.He then recites "many hundreds or thousands" of different mantras before leading or joining in chanting and singing at the temple's early-morning ceremony.Celebrity statusKurt spends his days showing foreign visitors around Koyasan and researching a book on the main temple complex which he plans to publish in three languages later this year.But he rejects the suggestion that he has become an international ambassador for the temple town."I wouldn't want to give myself such a title, especially because we Swiss tend to be very modest. Maybe the easiest way of referring to me is as the 'crazy monk'."Kurt's celebrity status is not confined to the streets of Koyasan. Japanese and foreign film and television crews have produced documentaries on him and he says he is unable to walk around many cities in Japan without being recognised.While Kurt is out showing a group of American tourists around the temple precincts, I ask some of his colleagues at Muryoko-in what the locals make of him."He doesn't fit into any particular category," says one. "And you can't pigeonhole him in any way. He's just a unique character."As if to prove the point, Kurt later responds to my attempts to interview him about the path to enlightenment by signing me up for a two-hour Thai massage at a nearby temple."The massage may be painful, but it is very good for re-energising the body and mind," he assures me.Rude awakeningNext morning, the temple gong rings in my ears shortly before 6am. Kurt slides open the door in a mild panic to inform me that my train leaves in less than 20 minutes.He summons several monks to help gather up my belongings and bundle them and me into the waiting temple car.The engine is running, but the temperature has fallen overnight, thick snow covers the ground and the windscreen is hidden under a layer of unbreakable ice.As I turn to ask Kurt if we are going to miss the train, he darts out of the temple kitchen clutching an enormous copper kettle.The scalding contents are emptied over the glass, the ice melts in an instant and Kurt ? clad in wooden clogs and ceremonial robes ? jumps in the driver's seat and slams the door."It'll be tight, but you'll be on time," he says accurately.He may have travelled to the other side of the world in search of a timeless paradise. But when it comes to precise timekeeping, Kurt remains as Swiss as they get. http://www.buddhistchannel.tv/index.php?id=9,1111,0,0,1,0
posted by www.truyenthong.org at
3:46 PM 0 comments
No. 0301 ( Như Trúc dịch)HIỆP HỘI BÁO CHÍ CEYLON TÍCH LAN (ANCL) TỔ CHỨC TRỌNG THỂ ĐẠI LỄ VESAK (LỄ TAM HỢP)by Don Asoka Wijewardena, Sunday Observer, May 1, 2005Colombo, Sri Lanka- Năm nay, Hiệp Hội Báo Chí của Ceylon Ltd (ANCL) sẽ tổ chức trọng thể Đại Lễ Vesak (Đại Lễ Tam Hợp) với sự tham gia của các tổ chức chính phủ và tư nhân. Ngoài ra, còn có thêm từ 500 đến 600 xe ba bánh sẽ được trang trí bằng cờ mang biểu tượng amadahara.Ông Karunaratne Paranavithana, chuyên viên cố vấn của ANCL, nói rằng Lake House đã quyết định tổ chức trọng thể đại lễ Tam Hợp vì có nhiều tổ chức chính phủ và tư nhân muốn tôn vinh thành phố Colombo để chứng tỏ lòng mộ đạo.Ông ấy nói rằng một Ủy Ban Điều Hành đã được thành lập để giám sát và tổ chức tất cả những hoạt động liên quan đến đại lễ Tam Hợp và nói thêm rằng bốn pandals (tạm dịch là lều trại) tại các địa diểm khác nhau sẽ đuợc dựng lên với cờ Phật Giáo gồm có cờ và biểu tượng amadahara.Chủ Tịch ANCL, Ông Janadasa Peiris, là chủ tịch của Ủy Ban Điều hành và ĐĐ Tiến sĩ Itthademaliye Indrasara Thera là người bảo trợ cho ủy ban.Trong đại lễ Tam Hợp, người ta cũng tổ chức thi hội lồng đèn, biểu diễn âm nhạc, khiêu vũ, và đua bakthi gee.ANCL celebrates Vesak on grand scale by Don Asoka Wijewardena, Sunday Observer, May 1, 2005 Colombo, Sri Lanka -- The Associated Newspapers of Ceylon Ltd (ANCL) will celebrate this year's Vesak Festival in a grand scale with the participation of both public and private sector organisations. In addition to this, around 500 to 600 three-wheelers will be decorated with flags carrying amadahara emblem.ANCL Consultant Karunaratne Paranavithana said that the Lake House had decided to celebrate Vesak festival in an spectacular way as a number of public and private sector organisations had shown a great interest to illuminate the Colombo city to show their devotion.He said that an operational committee had already been formed to monitor and organise all activities pertaining to the vesak festival and added that four pandals at different locations will be erected with Buddhist flags including the flags with amadahara emblem.The ANCL Chairman Janadasa Peiris is the chairman of the operational committee and Ven. Dr. Itthademaliye Indrasara Thera is the patron of the committee.Vesak lantern competitions, musical shows, dansals and bakthi gee competitions will also be arranged.http://www.buddhistchannel.tv/index.php?id=1,1113,0,0,1,0
posted by www.truyenthong.org at
3:18 PM 0 comments
Saturday, April 30, 2005
No. 0300 (Minh Hạnh dịch)Phật Giáo Phát triển tại Ðức QuốcMinh Hạnh dịch từ tờ DW-WORLD.DE http://www.dw-world.de/dw/article/0,,1231623,00.html Càng ngày con số người dân Đức say mê Phật pháp càng gia tăng, việc này giúp họ quên đi những băn khoăn về các khỏan chi dụng trong nhà . Đó là một quang cảnh bình an được lập lại mỗi tối tại trung tâm Phật Giáo Hamburg's, là một trung tâm lớn nhất tại Đức. Vào khoảng 100 người Đức, trong đó có một số bác sĩ, kiến trúc sư và quản trị viên ngành quảng cáo, họ cởi giầy, tắt máy điện thoại cầm tay và ngồi lên những tọa cụ đã sẵn sàng trên sàn nhà trong một thiền phòng lớn.Không khí rất thoải mái, thanh tịnh, một vài người cầm trên tay những đóa hoa hồng, vài người nhìn những bức tranh Đức Phật trên tường với sự kính ngưỡng. “Chúng ta là phản ảnh của nhân quả, là hiện thực mà chúng ta tự mình quyết định cho những gì xảy ra trong đời sống của chúng ta.” Juliane 43 tuổi, một trong những người hướng dẫn chương trình thiền tập , đã nói với ký giả như vậy. Juliane nói rằng nhiều người đã tới trung tâm bởi vì thất vọng trong đạo Tin Lành, nhưng họ vẫn đang cố gắng tìm kiếm cho mình một đời sống tâm linh. Juliane nói “Họ nhận thức được rằng, làm ra tiền và tiêu xài không phải là tất cả của đời sống”“Chúng ta muốn tìm hạnh phúc tương quan với những phương tiện ngoại vật. Phật pháp dậy chúng ta những thứ đó không đem lại hạnh phúc, chỉ có thái độ, quan điểm đúng đắn của chúng ta về ngoại vật mới làm chúng ta hạnh phúc." Trung tâm Hamburg được hướng dẫn bởi một Phật tử 63 tuổi người Ðan Mạch, ông Ole Nydahl, ông ta là một võ sĩ quyền Anh trước kia. Trung tâm này là một trong số những trung tâm Phật Giáo đã thu hút được nhiều Phật Tử trong những năm vừa qua.Ở tại Ðức, kinh sách của Đức Dalai Lama, vị lãnh đạo Phật Giáo Tây Tạng, và của cả những nhà học giả Phật giáo khác chung quanh các đề tài từ phạm vi sức khỏe trong đời sống, đến làm ăn sinh sống là những quyển sách bán rất chạy. Ngay cả một tờ báo quá khích nhứt trong nước là tờ Tabloid Bild mới đây cũng đã chọn chủ đề về Ðức Ðạt Lai Lạt Ma. Tôn giáo đông phương hiện đang được thịnh hành chưa từng thấy tại nước Đức.Có nhiều nhân vật danh tiếng của nước Đức, có niềm tin về Phật giáo, như nữ ca sĩ Nina Hage, đạo diễn Ralf Bauer và cầu thủ đá banh Mehmet Scholl. Việc này đã làm nổi bật lên hình ảnh của một tôn giáo có lịch sử 2500 năm. Sự an lạc trong tâm hồn quả thật là quan trọng hơn những nhu cầu bên ngoài, như là nền kinh tế giao động, nạn thất nghiệp gia tăng, tiền hưu bổng mơ hồ và hệ thống an sinh xã hội không chắc chắn.Vì chính phủ Đức không thống kê tình trạng tiến thóai của các tôn giáo, nên không ai biết đích xác số người theo Phật giáo tại Đức là bao nhiêu. Tổng Hội Phật Giáo Đức Quốc, một tổ chức bao gồm 52 hội đoàn Phật giáo trong nước, đã ước tính là có khoảng 100,000 Phật tử ng ười bản xứ, thêm vào đó, có khoảng 120,000 Phật Tử người ngoại quốc trong nước Ðức, phần lớn là người Việt và người Thái.Tuy nhiên, thật là rõ ràng, con số các hội đoàn Phật tử tại nước Đức đã đang tăng lên đều đặn: Bắt đầu là 15 hội đoàn vào năm 1970 cho đến ngày hôm nay đã có trên 600 hội đoàn.Tuy nhiên Phật giáo hầu như là một hiện tượng mới tại Đức.Tôn Giáo Đông phương được biết đến lần đầu tiên khi ông Karl Seidenstucker sáng lập hội đoàn Phật Tử "dân da trắng" đầu tiên trên thế giới tại thành phố Leipzig vào năm 1903. Sau đó không lâu có một người Đức đầu tiên trở thành tăng sĩ Phật Giáo.Trong năm 1924, một bác sĩ người Đức là bác sĩ Paul Dahlke đã sáng lập trung tâm Phật Giáo đầu tiên tại phía bắc thủ đô Berlin. Thế nhưng, tôn giáo này chỉ được truyền bá giới hạn trong giới trí thức quí tộc Ðức mãi cho đến cuối năm 1960. Rồi sau đó những thành phần thanh niên sống đời sống lập dị (hippies) và những người tìm hiểu về các đời sống tinh thần khác, đã được lôi cuốn bởi tôn giáo Đông phương này.Đã có nhiều thay đổi từ đó, các hội đoàn đã mở rộng, đã tạo điều kiện cho mọi người có thể tham gia sinh hoạt Phật giáo tại những vùng ngoại ô của các thành phố Ðức. Ngày hôm nay những cộng đồng Phật giáo người Đức đã mua những tu viện cũ và đã xây các tòa thiền viện mới. Tại thành phố Hamburg, trong quận đèn đỏ nổi tiếng St. Pauli, một nhóm 40 người Phật tử trẻ đã biến một xưởng đóng tàu thành một niệm Phật đường.Trung tâm Phật giáo Tây Tạng tại Hamburg có chương trình 7 năm tu học về Phật pháp và hiện nay Phật pháp đã trở thành một môn học chính tại một vài trường học tại thủ đô Bá Linh của Đức quốc..Buddha Enjoys Boom in GermanyDW-WORLD.DE http://www.dw-world.de/dw/article/0,,1231623,00.html Increasing numbers of Germans are switching off their worries along with their mobile phones and immersing themselves in Buddha's teachings.It's a tranquil scene repeated every evening at Hamburg's Buddhist Center, one of the largest in the Germany. Around a hundred Germans, among them doctors, architects and harried advertising executives, arrive at the building, take off their shoes, switch off their mobile phones and settle down on cushions arranged on the floor of a large light-filled room to meditate. The atmosphere is relaxed, some hold rosaries in their hands, others look expectantly at pictures of the Buddha on the wall. "We're reflecting about cause and effect, about the fact that we decide ourselves what happens in our lives," 43-year-old Juliane, who leads the meditation, told the news agency dpa.Juliane said that many who came to the center were disappointed by Christianity but were still looking for a sense in life. "They realize that making money and consuming things isn't everything," she said. "We tend to link our happiness to conditions, to outer things. Buddhism teaches us that those things don't make us happy, rather it's our attitude to them that does," she added.The Hamburg center, which follows the teachings of 63-year-old Danish Buddhist leader and former boxer Ole Nydahl, is just one among several Buddhism centers that have cropped up in the country in recent years. Books both by the Dalai Lama, Tibetan Buddhism's spiritual leader, and by other Buddhists on topics ranging from healthy living to making money are turning up on bestseller lists. Even the country's sensationalistic tabloid Bild recently featured sayings by the Dalai Lama in its headlines. The eastern religion is enjoying an unprecedented boom in Germany. German celebrities who have embraced Buddhism, such as singer Nina Hagen, actor Ralf Bauer and soccer player Mehmet Scholl, have increased the 2,500-year-old religion's visibility. Its emphasis on inner peace is all the more relevant in a country made unsure of itself as its economy falters, unemployment rises and questions hover over the future of its pension and social security systems."Buddhism is becoming increasingly attractive as an alternative to materialism," Hamburg-based German indologist Hans Gruber said recently. "It's the subtle unease about a culture, about a progressive economic and lifestyle system that has conclusive answers to everything, but can't do anything about inner turmoil."Since the German government doesn't keep any statistics on the religion, no one knows the exact number of Buddhists in country. The German Buddhist Union (DBU), an umbrella organization of 52 groups, estimates there are around 100,000 Buddhists of German origin in the country. In addition, a further 120,000 foreigners -- mainly Vietnamese and Thai -- living in the country are practicing Buddhists. What is clear however is that the number of Buddhist communities in the country are steadily rising: from 15 groups at the beginning of the 1970s to over 600 today. Buddhism, however, is hardly a new phenomenon in Germany. The eastern religion first surfaced when Karl Seidenstücker founded the world's first "white" Buddhist congregation in Leipzig in 1903. Shortly after, for the first time a German man became a Buddhist monk. In 1924, German doctor Paul Dahlke founded the first Buddhist center in a villa north of Berlin. The religion, however, stayed the preserve of elite intellectual circles until the late 1960s. Then hippies and other spiritual-seekers attracted by eastern wisdom transformed it into a more accessible religion practised in incense-filled rooms in German suburbs.Much has changed since then.Today Buddhist communities in Germany are buying up former monasteries and building new meditation halls. In Hamburg's famous red-light St. Pauli district, a group of 40 young Buddhists are turning an old shipyard into a spiritual center. The Tibetan Center in Hamburg now offers a seven-year study of Buddhism and the religion is now an official subject in some schools in Berlin.
posted by www.truyenthong.org at
9:07 PM 0 comments
No. 0299 (Minh Hạnh dịch)Ðức Dalai Lama Kết Thúc Cuộc Viếng Thăm SikkimBBC News, Arpil 27, 2005Minh Hạnh dịch thuật.Gangtok: Ngày 27 tháng 4 vừa qua hàng trăm người với những khăn quàng trắng trên tay xếp thành nhiều hàng tại tòa thị chính để chào tiễn biệt Đức Dalai Lama chấm dứt chuyến du hành bảy ngày thăm viếng Sikkim của Ngài.Trong thời gian Ngài ở tại đây, Đức Dalai Lama đã thăm viếng nhiều cơ sở, lãnh vực khác nhau, bao gồm cả việc giảng dậy những buổi thuyết giảng tại cơ quan huấn luyện an ninh tại đây, tham dự lễ khánh thành một tu viện mới tại thành phố Chandmari, thăm viếng vào khoảng 6 tu viện khác trong vùng Gangtok, xuất hiện truớc công chúng tại sân vận động của Namchí's Baichung, ngoài ra Ngài co`n thăm viếng bức tượng cao 135 ft của Ngài Padmasambhava tại Samdruptse, một tượng cao nhất thế giới.Trong hai ngày Ngài giảng dậy tại đây, vị lãnh tụ tinh thần của người Tây Tạng cổ võ dân chúng hướng về một cuộc sống đầy đủ y' nghĩa với tinh thần ổn định trong đời sống và có trách nhiệm với xã hội mà họ đang sống tại nơi đó.Đức Dalai Lama, đã một lần viếng thăm nơi đâu tám năm trứơc, sẽ ở tại Siliguiri và sau đó trở về Dharamsala.Dalai Lama wraps up Sikkim visitBBC News. April 27, 2005GANGTOK: Hundreds of people with khadas (scarves) in hand lined up the lanes and by-lanes of this town to bid farewell to the Dalai Lama who wrapped up his seven-day tour of Sikkim this morning.During his stay, the Dalai Lama had an array of engagements in various parts of the state, including teaching sessions at the Guards ground here, inauguration of a new gompa (monastery) at Chandmari, visits to about half a dozen gompas in and around Gangtok, an appearance for a public 'darshan' at Namchi's Baichung stadium, besides a visit to the 135-ft statue of Guru Padmasambhava at Samdruptse, the tallest in the world.At his two-day teaching session here, the Tibetan spiritual leader exhorted the people to lead a more meaningful and spiritually-rich life showing greater concern and responsibility towards the society in which they lived.The Dalai Lama, who visited the state after a gap of eight years, will stay in Siliguri today en route to Dharamsala.
posted by www.truyenthong.org at
9:05 PM 0 comments
No. 0298 ( Hạt Cát dịch)Trung tâm hành tập Thiền Minh Sát dưới sự dìu dắt của đệ tử Thiền Sư Goenka tại Boston (Vipassana Meditation Center, viết tắt VMC)Trung tâm VMC tại Shelburne Falls, Massachusetts, là một trong hơn 60 trung tâm quốc tế và vô số địa điểm khác hướng dẫn thực tập Thiền Minh SátKhóa tu học 10 ngày đầu tiên trên nước Mỹ được thực hiện tại một cơ sở thuê mướn vào năm 1980, được tổ chức đệ tử của Thiền Sư Goenka đến từ Học Viện Thiền Minh Sát Quốc Tế ở Igatpuri, India. Sau đó, vì mong muốn có được một cơ sở gần nhà nơi có thể thực tập thiền Minh Sát, một nhóm nhỏ học trò người Mỹ và Canada của Thiền Sư thành lập trung tâm thiền Minh Sát đầu tiên ở Hoa Kỳ năm 1982. Thiền Sư Goenka đặt tên cho trung tâm mới này là Dhamma Dhara, Pháp Ðộ. Trung tâm Pháp Ðộ là một Tổ Chức Tôn Giáo Bất Vụ Lợi, Miễn Thuế tại Tiểu Bang Massachusetts.Từ một khuôn viên nông trại 8 acres đất khiêm tốn buổi ban đầu, trung tâm thiền tập tiếp tục phát triển. 8 học viên hoàn tất khóa tu học 10 ngày đầu tiên. Ngày nay, hơn 1,500 học viên tham dự trên 30 khóa tu học mỗi năm. Cơ sở thiết bị khuếch trương rộng lớn kể cả thiền đường, trai đường, tinh xá v.v trên diện tích tổng cộng 100 acres. Một đặc điểm của Trung Tâm Pháp Ðịa là một thiền đường dành cho các học viên trở lại có cơ hội hành thiền ở một nơi yên tĩnh biệt lập. Trung tâm tọa lạc tại một địa điểm ở miền quê cách Boston hai giờ xe về hướng Tây, giữa những rừng cây phong đường, vườn táo và nông trại khai thác bò sữa. --------------------------------------Trung Tâm VMC cống hiến các khóa tu học hành thiền từ năm 1982. Kể từ đó đến nay, trung tâm không hề thu một lệ phí nào của học viên tham dự .Chi phí trang trải cho các khóa tu học chỉ duy nhất nhờ vào tài khoản được cúng dường bởi học viên.Tịnh tài cúng dường cũng chỉ được chấp nhận từ các học viên cũ, có nghĩa là những ai đã hoàn tất ít nhất một khóa tu học với Ngài Goenka hoặc một trong những phụ tá của Ngài. Ðiều này bởi vì học viên nhận thức được những lợi lạc mà bản thân họ đã gặt hái trong việc hành tập thiền quán nên hoan hỷ cúng dường để tạo cơ hội cho người khác.Ðược nhìn nhận là một học viên cũ chỉ khi nào một người chấm dứt một khóa tu học hoàn toàn. Khi mãn khóa, học viên được chấp thuận cho cúng dường nhưng không phải với ý nghĩa là trả thù lao cho những gì đã thu nhận, mà là bằng sự hiểu biết, rằng họ được tự do tiếp nhận thực tập hành thiền, bởi vì người khác đã đến trước đó hành tập có kết quả lợi lạc và phát tâm cúng dường.Mỗi trung tâm có một tài khỏan độc lập, ngân khoản cúng dường bởi học viên là nguồn tài trợ duy nhất để thực hiện các khóa tu học theo truyền thống này trên toàn thế giới. Không có một tổ chức hay một cơ sở giàu có nào bảo trợ cho chương trình này, cũng không có một giảng viên hay phục vụ viên nào tại các trung tâm nhận thù lao cho việc phụng sự của họ, vì thế, truyền bá phương pháp thực tập này mang một mục đích cao cả thanh tịnh, hoàn toàn không liên hệ gì đến thương mại.(HạtCát dịch)Dưới đây là địa chỉ chính xác và trang nhà cùng email của VMCVipassana Meditation Center, Dhamma Dhara386 Colrain-Shelburne RoadShelburne, MA 01370-9672, USA[1] (413) 625-2160, Fax [1] (413) 625-2170Web: www.dhara.dhamma.orgE-mail: info@dhara.dhamma.orgWelcome to VMC, Dhamma DharaThe Vipassana Meditation Center in Shelburne Falls, Massachusetts, is one of over 60 international centers and numerous non-center sites where the technique of Vipassana meditation is taught and practiced.The first ten-day Vipassana courses in the United States were held at rented sites in 1980, and were organized by students of S. N. Goenka of the Vipassana International Academy in Igatpuri, India. Desiring a facility closer to home where Vipassana could be practiced, a small group of American and Canadian students established the first Vipassana meditation center in the United States in 1982. Mr. Goenka named the new center Dhamma Dhara, land of Dhamma. Dhamma Dhara is incorporated as a nonprofit, tax-exempt, 501(c)(3) charitable organization in the state of Massachusetts.From its modest beginnings as a farm house on eight acres of land, the meditation center has continued to grow. Eight students completed the first ten-day course. Today more than 1,500 students attend over 30 courses each year. Facilities have expanded to include meditation halls, residences and dining rooms on an additional 100 acres. A unique feature of Dhamma Dhara is a meditation pagoda that offers returning students the opportunity to meditate in seclusion.The center is located two hours west of Boston in a quiet, rural area among sugar maple trees, apple orchards and dairy farms. ----------------------The Vipassana Meditation Center has been offering meditation courses since 1982. Since that time there has been no charge to course participants. Courses are run solely on a donation basis.Donations are accepted only from old students, that is, those who have completed at least one course with S. N. Goenka or one of his assistant teachers. This is because they have realized for themselves the benefits of this meditation practice.Only when new students have completed the course are they considered old students. At the end of their course they are welcome to make a donation, not with the idea of paying for what has been received, but with the understanding that they freely received this practice because others before them have come, received benefit and made a donation.Each center is financially independent, and these donations are the only source of funding for centers to be able to offer courses in this tradition around the world.There is no wealthy foundation or individual sponsoring them. Neither the teachers nor the course servers receive any kind of payment for their service. Thus, the spread of this technique is carried out with purity of purpose, free from any commercialism.See Introduction to Vipassana, Course Schedule and Registration, Where We Are LocatedVipassana Meditation Center, Dhamma Dhara386 Colrain-Shelburne RoadShelburne, MA 01370-9672, USA[1] (413) 625-2160, Fax [1] (413) 625-2170Web: www.dhara.dhamma.orgE-mail: info@dhara.dhamma.orghttp://www.dhara.dhamma.org/CourseInformation.htmhttp://www.dhara.dhamma.org/overview.htm
posted by www.truyenthong.org at
5:04 PM 0 comments
No. 0297 (Hạt Cát dịch)Tín đồ Cơ Ðốc Giáo lo ngại dự luật “Chống cải đạo” tại Tích Lan.Colombo, Apr. 29 (FIDES/CWNews.com) Tín đồ Cơ Ðốc Giáo đang quan tâm một cách nghiêm trọng việc quốc hội có thể phê chuẩn đạo luật “ Chống Cải Ðạo”, thông tấn xã Fides báo cáo như vậy.Nếu được thông qua, đạo luật sẽ gây ra một sự thay đổi về thái độ và quan hệ giữa những cộng đồng tôn giáo khác nhau tại Tích Lan, và nó sẽ vi phạm tự do tôn giáo và nhân quyền, một giáo hội Cơ Ðốc địa phương báo cáo với Fides. Nghịch lý thay, hãng thông tấn Fides nói, đạo luật - cái sẽ được đem ra thảo luận và biểu quyết trong vài ngày tới - thay vì để bảo vệ tự do tôn giáo thì ảnh hưởng của nó sẽ hoàn toàn trái ngược. Ðạo luật kết tội bất cứ cá nhân nào thay đổi tôn giáo trong trường hợp bị xem là trái đạo đức hoặc bất hợp pháp. Ðể ngăn ngừa, việc trừng trị sẽ bao gồm cả phạt vạ nặng và bị lao tù tới 7 năm. Nó bị thất bại trong việc phán đoán quyết định thay đổi tôn giáo của một cá nhân có phải là kết quả của một thủ đoạn quyến dụ để bị xem là bất hợp pháp.Lãnh đạo giáo hội Cơ Ðốc tại Tích Lan đặc biệt quan tâm tới việc làm sáng tỏ tính chất quyến dụ như đã đề ra trong pháp chế, bởi vì người ta chỉ trích sự hiện diện và công tác thiện nguyện xã hội của Cơ Ðốc Giáo là một hình thức quyến dụ.Ðạo luật được đề đạt bởi 9 tu sĩ Phật Giáo thành viên quốc hội và đảng tôn giáo Jathika Hela Urumaya. Một đạo luật tương tự đã được giới thiệu năm ngoái nhưng đã bị tối cao pháp viện bác bỏ vì bất hợp hiến. Ðạo luật hiện nay đang được thảo luận và sắp biểu quyết chính là đạo luật được đề đạt năm ngoái đã tu chỉnh.Hạt Cát dịch.Anti-conversion bill worries Christians in Sri LankaColombo, Apr. 29 (FIDES/CWNews.com) - Christians in Sri Lanka, including the local Catholic community are seriously concerned that parliament may approve an anti-conversion bill, the Fides news service reports.If approved, the bill would cause a radical change of attitude and relations between the different religious communities in Sri Lanka, and it would violate religious freedom and human rights, a local Church source told Fides. Paradoxically, the Fides source said, the bill-- which is to be discussed and voted in the next few days-- is being passed off as a measure to protect religious freedom, when its effects are the complete opposite.The bill outlaws any personal change of religion under circumstances which can be considered immoral or illegal. Envisaged punishment includes a heavy fine, and up to seven years in prison. It falls to a magistrate to judge whether a person's decision to change religion was the result of trickery and "proselytizing" and is therefore illegal.Church leaders in Sri Lanka are particularly concerned about the interpretation of "proselytizing" as contained in the legislation, because some critics of the Christian presence in the country claim that social and charitable work is a form of "proselytizing."The bill was introduced by nine Buddhist monks who are members of parliament and of a fundamentalist religious party, Jathika Hela Urumaya. A similar bill was introduced last year, but ruled unconstitutional by the country's highest court. A slightly amended form of the bill is now under discussion.http://www.cwnews.com/news/viewstory.cfm?recnum=36851
posted by www.truyenthong.org at
10:26 AM 0 comments
Friday, April 29, 2005
No. 0298Buddhist Monks Protest Rising Gasoline PricesApril 20, 2005BANGKOK (IFOC) - A group of Buddhist monks protested the skyrocketing price of gasoline in the middle of the Thai capital's busiest traffic circle by not lighting themselves on fire."We can no longer afford to buy gasoline for our protests," said Grand Master Kwan. "We've tried charcoal, but those Kingsford easy-light bags take a while to get started and we end up getting arrested. Don't even think about holding a protest with those on a windy day, either.""Touching our flesh with matches we take from restaurant lobbies just doesn't have the same effect, since we are all impervious to worldly pains," said an unnamed disciple. "And stepping in front of a bus doesn't always work. We've got hallways filled with crippled and half-crushed monks now. Where's the protest in a moaning, crippled monk?"The public is expecting a blazing monk to inspire them to revolt against injustice, and all we can manage is some smoking wadded-up newspapers. So we're just sitting here for now, burning up their high-priced gasoline as they honk their horns. May the Heavens hear their honks and deliver us from chaos."Forced to adapt to modern realities, the monks are left with difficult choices. "We're down to mouth-siphoning from some random person's gas tank or using our many deadly combat skills to beat our enemies into submission," said Kwan. "I fear that the universe may be out of balance and harmony for a while as we deal with this financial crisis."http://news.isfullofcrap.com/oldcrap/2005/04/buddhist_monks.html
posted by www.truyenthong.org at
12:52 PM 0 comments
No. 0298SCIENTOLOGY VOLUNTEERS AND BUDDHIST MONKS — ACCOMODATING SPIRITUAL AND PHYSICAL NEEDSThe head of the housing project, Venerable Dhammawasa Nayaka thero, with President of the Church of Scientology International, Rev. Heber Jentzsch during his recent visit to Sri Lanka.The head of the housing project, Venerable Dhammawasa Nayaka thero, with President of the Church of Scientology International, Rev. Heber Jentzsch during his recent visit to Sri Lanka.HAMBANTOTA, SRI LANKA: A team of Scientologist relief volunteers joined an array of dignitaries and community leaders at a ceremony celebrating the opening of 25 prefabricated houses that have now been turned over to 25 families left homeless by the tsunami.The housing project, which was carried out in only 50 days under the supervision of senior Buddhist monk, Venerable Wattegama Dhammawassa Thero, has been racing against the clock, with the monsoon season fast approaching.Each structure has two bedrooms, bathroom facilities, a kitchen, front room and porch. The cost per house was approximately five thousand American dollars, from planning to completion. This is the first phase of the project in which a total of 100 houses will be constructed.Reverend Heber Jentzsch, President of the Church of Scientology International, recently visited Sri Lanka and met with Venerable Dhammawassa, Chief Monk of the Sri Subodharama Buddhist Centre located in Kandy, a hundred miles north of the housing project in Hambantota.Said Rev. Jentzsch, “ When I visited the housing project’s construction site I spoke with the chief engineer of the project who had personally lost five family members to the tsunami. He related that since working on this project he felt revitalized in being able to bring life back to Hambantota.”“This housing project is a tremendous team effort and in support we have Scientologists assisting with administrative and fund-raising activities,” Rev. Jentzsch continued.“As well as taking an active interest in the housing project, at their request we have inaugurated training for monks and citizens in Sri Lanka to provide Dianetics spiritual counseling to the survivors of the Tsunami. It addresses the root cause and fears inherent in the trauma of the incident,” said Rev. Jentzsch.“Both the physical and the spiritual factors need attention. This housing project is key, as is seeing to their spiritual well being. Therefore, we have trained many Buddhist monks in Dianetics spiritual counseling. They are having great success using these new techniques to help their fellow Sri Lankans restore their ability to again build for the future.”“The motto of the Scientology Volunteer Ministers, taken from the writings of L. Ron Hubbard is ’Something CAN be done about it.’ Buddhists and Scientologists exemplify this every day,” Rev. Jentzsch concluded. http://www.scientology.org/en_US/news-media/briefing/2005/vm/seindia/050421.html
posted by www.truyenthong.org at
12:44 PM 0 comments
No.296 (DươngTiêu dịch) Hãy Sống vượt lên ngục tù tâm thứcTin từ phóng viên Linda Morris, Báo The Sydney Morning Herald, Tháng 4 ngày 28 Năm 2005.Sydney, Úc Châu - Cuộc hành trình tâm thức của Robina Courtin đã đưa Sư Cô từ trường cộng đồng nữ tu sĩ Phật Giáo tại thành phố Melbourne đến sự tự nguyện sống tại nhà tù giam giữ tội nhân đang mang bản án tử hình, tại tiểu bang Kentuky, Hoa Kỳ. Theo Nữ tu sĩ Robina thì không có nhà tù nào xấu xa và chật hẹp hơn nhà tù ích kỷ hẹp hòi tham sân si của chính bản thân chúng ta. Nữ tu sĩ Robina Courtin, Cựu thị giả của Đức Đạt Lai Lạt Ma, mà trọn đời được miêu tả là quyết chí theo đuổi và hy sinh cho công việc hoằng pháp lợi sinh, đang thực hiện một cuộc hành trình “Hãy sống vượt lên ngục tù tâm thức” đã và đang chọn một cuộc sống trong các nhà tù Hoa Kỳ và Úc Châu.Phong trào phục hồi nhân cách tù nhân được bắt đầu từ một lá thư của một cậu bé băng đảng người Mễ Tây Cơ vào tù từ năm 12 tuổi. Kể từ đó, hàng trăm lá thư của các tù nhân và các vị chịu trách nhiệm rửa tội cho các tử tù đã được gửi đi cho các cơ quan và tổ chức chức năng trên thế giới, ngược lại các tù nhân này đã được gửi tặng các đồ dùng sách vở cần thiết đến cho 20 thư viện của các nhà tù hiện nay.Theo nữ tu sĩ Robina:” Phật Giáo chủ yếu giúp đỡ con người đương đầu với sự mất lòng tin, giận dữ, hận đời, và những hành động tiêu cực bi quan để họ có thể học hỏi để làm một người có trách nhiệm, phát triển nhân cách theo chiều hướng tốt, trở thành một công dân có ích cho xã hội. Ngoài ra theo Sư cô Robina, chúng ta đừng bao giờ nghĩ rằng Tội phạm chỉ có thật sự tìm thấy trong các nhà tù, mà còn có tìm thấy dễ dàng những tội phạm nguy hiểm hơn, trong các tập đoàn kinh doanh , thương nhân vụ lợi đang sống nhởn nhơ ngoài nhà tù.”Cũng nên biết rằng cậu bé tội phạm người Mễ Tây Cơ 18 tuổi hiện nay đang trong tiến trình phục hồi nhân cách và là tín đồ Ki Tô Giáo nhờ phong trào “Hãy Sống vượt lên ngục tù tâm thức” và “Chiến dịch phục hồi nhân cách nhân phẩm cho các tù nhân” do nữ tu sĩ Robina Courtin khởi xướng.DươngTiêu lược dịch.http://www.buddhistchannel.tv/index.php?id=9,1105,0,0,1,0A lifeline over the prison walls of the mindBy Linda Morris, The Sydney Morning Herald, April 28, 2005 Sydney, Australia -- The spiritual journey of Robina Courtin has taken her from a Melbourne convent school to death row in the Kentucky State Penitentiary, but the Buddhist nun warns that no bars are worse than the prison of one's own mind.<<>http://www.buddhistchannel.tv/index.php?id=9,1105,0,0,1,0
posted by www.truyenthong.org at 2:17 AM 0 comments
Thursday, April 28, 2005
No. 0295Hòa thượng Pháp Lạc(Mahāthera Dhammosukhamakāmo) 1904-2001 Tỳ khưu Thiện Minh Hòa Thượng Pháp Lạc thế danh Trần Công Khuê, sanh ngày 13 tháng 01 năm 1904 tại xã Bất Nhị, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam trong gia đình có truyền thống Nho giáo. Ngài là trưởng nam, con của Ông Trần Văn Trác và Bà Phạm Thị Cải.Ngay từ thuở nhỏ, ngài đã được cha mẹ cho đi học chữ Nho lẫn chữ Quốc ngữ và chữ Pháp. Ngài là con trưởng trong gia đình có bảy anh em, cuộc sống ở nông thôn cũng nhiều cơ cực, cha mẹ lại gánh lo cho các con ăn học không xuể. Thế nên Ngài phải nghỉ học nữa chừng để đi làm việc, phụ cha mẹ lo cho các em ăn học nên người.Mặc dù nặng duyên nợ gia đình, nhưng ngài luôn luôn có ý muốn tìm một con đường chấm dứt khổ đau, sanh tử luân hồi. Ngài tầm sư học đạo qua nhiều tôn giáo khác nhau, nghe tin có vị thầy nào đạo cao đức trọng là tìm đến để học và chiêm nghiệm. Nhưng cuối cùng không có một tôn giáo và đạo sư nào thích hợp với tâm nguyện của ngài để xuất gia học đạo.Duyên lành đến, ngài tìm đến chùa Kỳ Viên, trụ sở của Giáo hội Tăng già Nguyên thủy Việt Nam để học kinh và nghe giảng pháp. Các bài giảng pháp của Hòa Thượng Bửu Chơn, Tăng Thống của Giáo hội đã giúp chuyển hóa đời sống tâm linh của ngài.Vào năm Kỷ Hợi (1959) , ngài quyết định cắt ái ly gia, đến xin làm Giới tử (Anagarika) tại chùa Giác Quang. Năm sau, Canh Tý (1960), ngài được Hòa Thượng Giác Quang cho xuất gia Sa Di và truyền dạy pháp môn thiền định để ngài chuyên cần tu niệm.Vào năm Tân Sửu , lúc 16 giờ, ngày 30 tháng 4 năm 1961, ngài thọ Đại giới với Hòa Thượng Bổn sư Phó Tăng Thống Thiện Luật và Thầy Yết ma Thượng Toạ Hộ Giác tại chùa Giác Quang. Thầy Bổn sư ban cho ngài pháp danh là Dhammosukhamakāmo (Pháp Lạc). Theo giới luật truyền thống của đức Phật, một vị xuất gia phải sống với thầy và Tăng chúng trong 5 năm để học pháp học lẫn pháp hành và giới luật Tỳ khưu.Vào năm Ất Tỵ (1965), Giáo Hội Tăng Già Nguyên Thủy Việt Nam đề cử ngài đến tỉnh Phan Thiết để thành lập chùa Bình Long và hướng dẫn chư Tăng Ni và Phật tử tu học. Thêm vào đó, ngài liên tục là kiểm soát viên của Ban Chưởng Quản Giáo Hội Tăng Già Nguyên Thủy Việt Nam.Năm Bính Ngọ (1966), Hòa Thượng Giới Nghiêm - Tăng Thống Giáo Hội Tăng Già Nguyên Thủy Việt Nam - đề cử ngài đến thành phố Mỹ Tho thành lập chùa Pháp Bảo. Nơi đây là một nơi hoang vắng, tha ma mộ địa, dân địa phương nghèo khó, vật chất khó khăn, thiếu thốn đủ thứ, thế mà ngài nhờ lòng tin Tam bảo, đức tính nhẫn nại, khiêm tốn và tinh tấn, đã hoàn thành sứ mạng cao cả của vị sứ giả Như Lai. Ngôi chùa Pháp Bảo được xây dựng và phát triển cho đến ngày hôm nay, và là nơi đào tạo nhiều Tăng Ni và Phật tử của Phật Giáo Nguyên Thủy.Trong năm 1976-1979, Ngài được đại hội suy tôn đảm nhiệm chức vụ Phó Tăng Thống Giáo Hội Tăng Già Nguyên Thủy Việt Nam.Năm Tân Dậu (1981) , khi Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam được thành lập, ngài được thỉnh mời vào Ban Chứng Minh, tỉnh hội Phật Giáo Tiền Giang.Năm Đinh Sửu (1997), trong Đại Hội IV Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, Ngài được suy cử làm Thành viên Hội Đồng Chứng Minh, Trung Ương Giáo Hội.Năm Mậu Dần (1998), Hoà Thượng Hộ Nhẫn, Phó chủ tịch Hội Đồng Trị Sự Trung Ương GHPGVN, Tăng Trưởng Phật Giáo Nam Tông, thỉnh cử ngài vào chức vụ cố vấn Ban Trợ Lý Hệ Phái.Năm Canh Thìn (2000), dù tuổi cao sức yếu, ngài vẫn vận động xây dựng chùa Thái Bình (Bất Nhị) ở ngay tại quê hương của Ngài, với ý định để tế độ dòng họ theo Phật Pháp.Pháp danh của ngài được thầy Bổn sư ban cho lúc xuất gia đã gắn liền suốt cuộc đời hành đạo của ngài. Pháp Lạc là trạng thái tâm hạnh phúc và an tịnh. Thế nên mẫu người của ngài vui vẻ, hiền hòa và từ ái; chính nhờ những đức tánh này nên ngài thành tựu mỹ mãn những Phật sự vô vàn khó khăn mà Giáo Hội giao phó. Nơi nào Tăng chúng sống không có pháp Lục hoà, ngài đến hiện diện thì nơi đó tăng chúng sẽ sống an lạc và bình an. Đất lành chim đậu, ngài là một đại thụ, có nhiều bóng mát nên Thiện Nam và Tín Nữ đến xin quy y Tam bảo và xin xuất gia tu học với ngài rất đông, không đếm hết.Luật vô thường đã đến, số kiếp đã mãn, hạnh nguyện đã hoàn thành, Ngài đã ung dung ngàn thu an giấc vào lúc 5 giờ chiều, ngày 12 tháng 5 năm 2001 tại chùa Pháp Bảo, Mỹ Tho, hưởng thọ 98 tuổi, nhập 40 mùa an cư kiết hạ.(Bình Anson hiệu đính, 04-2005)http://www.zencomp.com/greatwisdom/uni/u-gioithieu-pgnt/gioithieu-30.htm
posted by www.truyenthong.org at 5:49 PM 0 comments
No. 0294 (Hạt Cát dịch)Buddhist Times, một tờ Nguyệt San Phật Giáo tiếng Anh mới, khổ nhỏ, sẽ ra mắt vào dịp lễ Tam Hợp ở Tích Lan.Mục đích đầu tiên của tờ báo là cảnh tỉnh Phật tử với tình hình nghiêm trọng đang chờ đợi về sự tồn tại của Phật Giáo tại Tích Lan, đồng thời nó cũng san bằng khoảng trống của cấu trúc truyền thông quốc gia Tích Lan, nơi mà tin tức Phật Giáo và bối cảnh Phật Giáo về các vấn đề quốc gia bị xem là …con ghẻ trước sau vẫn ở bên lề chính sách truyền thông chính thống như Báo Chí, Truyền Thanh và Truyền Hình tại Tích Lan.Không lâu để chuẩn bị nhìn thấy Phật Giáo và những vấn đề quan hệ được thực hiện bởi quyền lực, kể cả chính phủ và đa số các đảng phái chính trị, Nguyệt San này dự trù sẽ phơi bày những nguyên nhân bắt nguồn từ Phật giáo trước công chúng, địa phương và ngoại quốc. Tờ báo này hy vọng độc giả sẽ nắm được tình hình bởi bài vở đăng tải sẽ liên hệ tới những diễn tiến, những sự kiện, những biến chuyển, những tính cách, những rối rắm, những nhu cầu và lịch sử đụng chạm tới Phật Giáo và ảnh hưởng của nó tại Tích Lan cũng như Phật Giáo thế giới.Sự phát hành của tờ Nguyệt San Phật Giáo này, đặc biệt là trong giai đọan khủng hoảng lịch sử quốc gia, chắc chắn sẽ được công chúng Phật tử hoan nghênh như là một bước tiến dũng cảm trong việc truyền bá tin tức trung thực Phật Giáo.Cộng tác viên của tờ báo là một số các học giả, tác gia tiếng tăm tại Tích Lan. Tờ báo được bán với giá 25 Rupee tại các tiệm sách và tại tòa soạn The Buddhist Times, số nhà 12, Batadombagahawatte Lane, Maharagama, Sri Lanka. (Hạt Cát dịch)The Buddhist Times, a new English language monthly tabloid newspaper will be launched on this Vesak Day.Primarily meant to awaken the Buddhists to the seriousness of the plight that awaits the survival of Buddhism in Sri Lanka, this newspaper is also intended to fill a big gap in the structure of the country's Mass Media where Buddhist-news stories and Buddhist perspectives on national issues are given step - motherly treatment and consistently side lined as a matter of policy by mainstream newspapers, Radio and Television Channels.No longer prepared to see Buddhism and its adherents being taken for granted by the powers that be, including the Government and the major political parties, this newspaper is expected to canvas the Buddhist cause before the public, local and foreign. It hopes to keep its readers informed by publishing material relating to the processes, events, incidents, distortions, personalities, challenges and history that impacts on Buddhism and its prevalence in Sri Lanka, as well as in other parts of the Buddhist World.The release of this Buddhist newspaper particularly at this critical juncture of the country's history, must be welcomed by the Buddhist public as a bold step forward in Buddhist News distribution.In this context special mention should be made of the project's prime mover Dr. Susantha Goonatilake.The contributors to this maiden issue include the following:1) Professor Y. Karunadasa - ' Buddhism and Religious Fundamentalism '2) Professor Buddhadasa Hewavitharana - ' Pre-planned conversions to Christianity: Why Sri Lanka is a good hunting ground '3) Professor Asanga Tilakaratne - ' Buddhism Beyond the World of Buddhism '4) Professor Chandra Wickramagamage - ' Two Schools of the Buddha Image in Sri Lanka '5) Mr. Gamini Perera - ' Religious Rights and Freedoms: Their Abuse '6) Mrs. Suwimalee Karunaratne - ' Bhikkhu re-habilitates drug addicts '7) Mrs. Chitra Wijesekera - ' Parama Dhamma Cetiya Pirivena : The Great Revival of Buddhist Learning 'This paper is priced at Rs. 25 and is available at bookshops and from the office of :The Buddhist Times,12, Batadombagahawatte LaneMaharagamaSri Lanka.Telephone: ++ 94 ( 01 ) 851345 Tele / Fax : ++ 94 ( 01 ) 590822Editor : Mr. B.A. Ariyatilaka email: lalit@eureka.lk Tel. ++94(01) 851345Managing Trustee: Mr. Milinda Morahela email: milindha@slt.lkOther Trustees:1) Dr.( Mrs.) Hema Goonatilake2) Mr. Karu Heenatigala3) Mr. Kumara SemageThe Buddhist News and Comment ( BNC ) will endeavour to give its fullest support, wherever possible, to this new publishing venture. We hope to carry on -line some of the content of the Buddhist Times, as and when material becomes available to us.http://www.lankaweb.com/news/items02/250502-3.html
posted by www.truyenthong.org at
10:59 AM 0 comments
Wednesday, April 27, 2005
No.0293Chư Tăng Campuchia giúp đỡ bệnh nhân AIDS(Bài của Chan Kit Tze, đăng trên tờ The Star, ra ngày 17 tháng 4 năm 2005)Theo tin từ Siem Reap, Campuchia, Trung tâm cưú trợ (the Salvation Centre) một tổ chức phi chính phủ, đang làm việc với chư tăng chùa Thmey để giúp đỡ cho các bệnh nhân bị nhiễm HIV/AIDS.Campuchia là một trong những nước có bệnh nhân bị nhiễm HIV/AIDS nhiều nhất châu Á. Ước tính có khoảng 160.000 người đang bị nhiễm bệnh, và hơn 60.000 trẻ em mồ côi vì căn bệnh này.Trung tâm cứu trợ làm việc với nhiều cộng đồng khác nhau ở Campuchia để thực hiện những chương trình phòng chống bệnh HIV /AIDS, chăm sóc những trẻ em bị lây bệnh hay ảnh hưởng bởi căn bệnh này cũng như có những hoạt động giúp đỡ khác.Trung tâm cứu trợ này được thành lập bởi Đại Đức Muny Van Saveth năm 1994. Đại Đức mở trung tâm này trước hết là để giúp đỡ những trẻ em bị lây bệnh hay bị mồ côi bởi căn bệnh AIDS. Nhưng vì con số các trẻ em mồ côi cứ tăng dần lên ở Campuchia, nên Đại Đức Muny nhận ra rằng sư cần phải kêu gọi cộng đồng chống lại căn bệnh này.Năm 2000, với sự giúp đỡ của Unicef, Đại Đức bắt đầu huấn luyện một số tăng ni và cư sĩ để giúp họ giaó dục dân chúng giảm thiểu căn bệnh này cũng như đem lai sự thương yêu và chăm sóc đến cho các bệnh nhân.Sư Hoeurn Som Nieng, một học tăng phát biểu : “Tôi muốn mình có thể phục hồi niềm tin cho các bệnh nhân. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi họ hạnh phúc”.Các nhà sư Phật giáo rất được người dân Campuchia kính trọng, vì vậy họ có thể tuyên truyền việc phòng chống bệnh AIDS rất hữu hiệu qua nhũng cuộc viếng thăm gia đình các Phật tử. Quần chúng bao giờ cũng cảm thấy dễ dàng tâm sự những khó khăn của mình với chư tăng và thỉnh cầu chư tăng giúp đỡ.Năm ngoái Trung tâm cứu trợ đã đến thăm 7000 gia đình để giúp họ những kiến thức phòng chống bệnh AIDS.Các vị sư còn giúp cho các bệnh nhân vượt qua những khổ đau tâm lý do căn bệnh gây nên bằng cách dạy họ Phật pháp và cách hành thiền. Tuy nhiên hành thiền thì không bắt buộc vì không phải tất cả bệnh nhân đều là Phật tử.Chư tăng ở Trung tâm cứu trợ đang điều hành một bệnh xá tạm thời cho các bệnh nhân bị nhiễm HIV đang điều trị ở các bệnh viện ở Siem Reap. Bệnh xá này được Unicef xây dựng và tài trợ, để cung cấp chỗ ở miễn phí cho 8 đến 12 gia đình mỗi tháng. Phần lớn những bện nhân này là những người nghèo sống ở nông thôn, và họ không có tiền lên về bệnh viện đều đặn để khám bệnh. Vì vậy họ ở lại bệnh xá 2 tháng vì bác sĩ cần phải theo dõi những biến chuyển của căn bệnh trong khi điều trị.Đại đức Hoeurn nói : “Chư tăng có sự bình an, và chúng tôi muốn đem sự bình an đó đến cho mọi người”.Muốn có thêm thông tin về trung tâm cứu trợ này, xin liên lạc về địa chỉ email sccsiemreap@yahoo.com(Liễu Pháp lược dịch)Monks spread word on AIDSby Chan Kit Tze, The Star, April 17, 2005Monks in Cambodia are providing care and support for Cambodia’s AIDS orphans, writes CHAN KIT SZE who visited the Thmey Pagoda Salvation Centre in Siem Reap recently.Siem Reap, Cambodia -- TRADITIONAL Cambodian music greeted us as we entered the shrine hall of Thmey Pagoda in Siem Reap, Cambodia. The musicians were seven to nine-year-old boys sitting at the far left of the hall, intently playing traditional Cambodian musical instruments. Later, we found out that it was the children's first public performance.<< href="mailto:sccsiemreap@yahoo.com">sccsiemreap@yahoo.comhttp://www.buddhistchannel.tv/index.php?id=1,1091,0,0,1,0
posted by www.truyenthong.org at 11:20 PM 0 comments
No. 0292(Khánh Văn dịch)Cậu bé Hoa kỳ chuẩn bị đời sống làm một vị Lama trong tu việnBài viết của Chana Joffe-WaltSeattle, ngày 26, tháng 4, năm 2005Cậu bé Asanga Sakya đã được huấn luyện để trở thành vị cao tăng Phật giáo Tây Tạng suốt cuộc đời của cậu. Hiện giờ cậu đang trên đường đi đến tu viện Phật giáo Tây Tạng ở Nepal, nơi mà cậu sẽ học và sống cho đến khi trưởng thành. Cậu sẽ ở đó lâu lắm vì hiện nay cậu mới có 5 tuổi. Theo truyền thống giáo phái Sakya Phật giáo Tây Tạng, chức vị Lama được truyền từ thế hệ này đến thệ hệ khác, cha truyền con nối. Với truyền thống đó, Cậu bé Asanga sinh đẻ tại Hoa-kỳ là người kế tiếp để trở thành vị Lama tương lai trong gia tộc của cậu.Gia đình cậu ở vùng ngoại ô tiểu bang Seattle, cậu ta cùng đứa em gái, Aloki vừa lên 3, hoàn toàn sống với phong tục văn hóa Tây Tạng. Hai anh em đọc kinh tiếng Tây Tạng mỗi ngày.Mẹ cậu bé, bà Chimey Sakya, nói rằng đánh mất văn hóa phong tục để hòa mình vào xã hội là điều không thể tránh được ở Hoa kỳ. “ Chúng tôi không chỉ trích hệ thống giáo dục nơi đây, nhưng được huấn luyện để trở thành vị Lama là điều rất khó xảy ra trong xã hội này.” Mặc dù, có rất nhiều tự do, nhưng dần dà chúng tôi mất đi phong tục và những nét đăc thù của dân tộc mình. Chúng tôi là thế hệ lưu vong thứ nhì, và cho dù chúng tôi có cố gắng đến đâu để duy trì tôn giáo, phong tục tập quán, chúng tôi cũng rất khó mà giữ đuợc một cách trọn vẹn trong môi trường lưu vong này.Cha, mẹ cậu bé nói rằng họ quyết định đem cậu Asanga đến Nepal bởi vì họ thương con mình tự đáy lòng. Và đây là một điều rất khó hiểu cho người Tây phương.Cậu Asanga nói cậu đã sẵn sàng đi đến Nepal để học hỏi văn hóa phong tục Tây Tạng, và tìm hiểu Phật pháp.Đối với Ani Sakya, cha cậu bé, cơ hội để thành vị Lama đã không được thực hiện khi ông lớn lên ở Hoa kỳ. Gia đình ông đến Hoa kỳ vào năm 1959 khi cha ông ta được trường đại học Hoa kỳ mời đến để tham gia vào một công cuộc nghiên cứu. Chính quyền Trung hoa kiểm soát chặt chẽ quốc gia Tây Tạng, và ông Sakya nói, cha ông chấp thuận lời mời và di cư đến Hoa kỳ cho đến khi Tây Tạng được tự do. Ông Sakay cuời và nói hiện nay chuyện dành lại tự do dường như không xảy ra trong thời gian ngắn, vì thế chúng tôi phải tạo những kế họach này cho đứa con trai chúng tôi. Ngày trước cha mẹ tôi không gửi tôi đi để huấn luyện vì nghĩ chúng tôi sẽ trở về nước trong một thời gian ngắn.Một tuần lễ trước khi Asanga Sakya xuất hành đến Nepal, hội Phật giáo Sakya Tây Tạng ở tiểu bang Seattle tổ chức một buổi tiễn đưa. Là bậc cha mẹ và cũng là Phật tử, cha mẹ cậu Agansa tin tưởng rằng họ đã làm những điều tốt nhất cho đứa con trai yêu thương này.Khánh văn lược dịchYoung American Prepares for Life as a Lama in a Monastery By Chana Joffe-Walt Seattle 26 April 2005 Asanga Sakya, 5, from Seattle is a crown prince in the Sakya order of Tibetan buddhists Sketch by VOA's Andrew BarochAsanga Sakya has been training to be a Tibetan Buddhist leader all his life. He is now on his way to a Tibetan Buddhist monastery in Nepal, where he will study and live until he's an adult. He'll be there a long time, since he's only 5 years old. Within the Sakya Tibetan Buddhist sect, the teachings of the Buddha are passed down through the bloodline, from father to son. In Asanga's family, that makes the American youngster next in line to become a lama.The Sakya's home is at the end of a quiet street in a suburban Seattle development. The two-story house is filled with Tibetan prayer books and colorful wall hangings. Asanga and his sister Aloki, 3, are immersed in the culture. They study Tibetan prayers everyday… they're involved as a family in the local Buddhist monastery… and they've been on a pilgrimage to Nepal.Still, his mother, Chimey Sakya, says living in America means assimilation and an inevitable loss of culture. "We have nothing against the education system here," she stresses, while pointing out that there's only so much additional education they can provide for a boy who is to be a lama. "Although we have so much freedom here, we slowly start losing a part of ourselves in this huge mixing pot of American culture. We start losing our own culture and identity. We are of the second generation in exile and although we try our hardest to preserve the tradition, culture and the religion, we have been exposed to so much in exile."She and her husband, Ani, insist that their decision to take Asanga to Nepal comes from a place of deep love for their son, something that many of their American friends have trouble understanding. "I just think people like to make judgments without thinking," he says. "Like, 'Are you sure you want to send your son away?' I'm not sending him away! I'm putting him in good care and doing what's in his best interest, not what I want. If I had my choice, I'd like him near me. I miss him when I am at work! Why would I want him in a Tibetan monastery on the other side of the world in the care of strangers?"But Asanga says he's ready for the experience. "I'm going to stay there for a long time and I'm going to do reading and writing and prayers. I think about going to Nepal… and doing Tibetan things there." He says he is going to the monastery to get a good education, and he's excited about it. Is he nervous at all? In a very mature and matter-of-fact way, he says, "No."Like all parents, the Sakyas want the best for their son. And they knew how difficult it would be for their faith to survive without the ruling family. So as they watched their baby son develop into a curious and disciplined boy, their decision, while difficult, seemed obvious.And for Ani Sakya, the opportunity to be a lama is one that passed him by as a boy growing up in America. His family arrived in 1959, when his father was invited to the United States on a university research grant. The Communist government in Beijing was tightening its grip on Tibet and Mr. Sakya says his father decided to accept the invitation for a brief period until Tibet gained independence."Well, it's been a long time and it doesn't look like we'll gain our independence in the near future," he says with a rueful laugh, "so that is why I am making these plans for our son. But my folks didn't send us away for training because they didn't think we would be in exile. They thought we would have a free Tibet and be able to go into Tibet soon enough."Seattle's Sakya Monastery serves members of the Tibetan Buddhist communityA week before the Sakyas' flight to Nepal, Seattle's Tibetan BuddhSeattle's Sakya Monastery serves members of the Tibetan Buddhist communityist community held a commencement service celebrating Asanga's journey. Surrounded by friends, his mother reflected on the weeks to come. "Too soon it will be the day for us to come back and leave him," she said. "That's gonna be terrible. I don't even like to think about that. I know as parents we shouldn't show too much emotion and cry in front of him because that would only make him feel all the worse, so I hope I can be as strong as possible for him when we leave."Still, the Sakyas explain that when they leave Asanga in Nepal next month, they will leave confident -- as parents and Buddhists -- that they are doing the best they can for their precious son.http://www.voanews.com/english/AmericanLife/2005-04-26-voa61.cfm